Cho một mình và đêm...Thơ HTK

By Huỳnh Thúy Kiều

Preview 

cố không khóc khi nghe Bảo Yến hát " Anh còn nợ em" mà sao

                                                           nước mắt cứ rơi ướt bàn phím
buồn lặn sâu hương tóc
bàn tay lần đêm tìm chữ
em gặp lại mình qua bóng nắng thần tiên

H.T.K

More...

Tự khúc - thơ HTK

By Huỳnh Thúy Kiều

Preview 

Cuối trời em gởi tự khúc hôm nay
Còn tự khúc ngày xưa vắt hờ bên giậu cũ
Hồng Hà thương Cửu Long đầu nguồn sông chìm uống lũ
Những con rạch miền Tây dìm sóng đợi anh về

H.T.K

More...

Đọc thơ Huỳnh Thúy Kiều "Giấu anh vào cỏ xanh" - KHỔNG ĐỨC

By Huỳnh Thúy Kiều

Đọc thơ Huỳnh Thúy Kiều

       " Giấu anh vào cỏ xanh"

                                                                                KHỔNG ĐỨC



Đọc thơ là một sự phiêu lưu trong sự đổi mới một hành vi sáng tạo sự khởi thủy miên viễn tái sinh sự ngạc nhiên. Khởi thủy không chỉ là một hành động - Edward Said  viết - nó cũng là cái tâm cảnh một loại công tác một thái độ một ý thức.

{Reading poetry is an adventure in renewal a creative act a perpetual beginning a rebirth of wonder. Beginning is not only a kind of action - Edward Said writes - it is also a frame of mind a kind of work an attitude a consciousness}.

" Giấu anh vào cỏ xanh " đã được Nhị Ka viết một bài nhận xét với thái độ dè dặt và thận trọng nên Ca Đại hay Đại Ca (gọi tắt K.Đ ) phải viết thêm bài này với bản chất và thái độ của một người vốn chẳng coi ai ra gì dù già trẻ hay lớn bé dân dã hay chức tước nên cứ nói ngay nói thẳng mất lòng thì chịu.

Đồng ý với Nhị Ka là tập thơ chia ra làm hai phần từ bài 1 đến bài 16 cứ coi là phần thứ nhất bỏ đi không nói đến. Vì nó đụng chạm đến những điều kị húy của riêng chúng tôi hay nhóm Bông Giấy cũng được một là đất nước thái bình hơn 30 năm rồi nên không nhắc đến chiến chinh  nữa. Hai là huyền thoại Lạc Long Quân - Âu Cơ chẳng hay ho gì nên vứt đi chuyện con người đẻ trứng là súc vật nở trăm con không bao lâu ông bà chia tay bà dẫn 50 lên non ông đưa 50 xuống biển. Có gia đình nào sống hạnh phúc mà lại chia ly vậy thì trước khi chia tay nhau đã xảy ra bao nhiêu chuyện hục hặc đấm đá chưởi bới... Sự kiện đó đã để lại cho dân tộc và đất nước bao chua cay chia rẻ đố kỵ...;nên mỗi khi có người nhắc đến con rồng cháu tiên là một sự sỉ nhục chứ chẳng hay ho gì là kẻ thức giả nên biết điều đó. Có thể Ca Đại nói bậy thì đó cũng là dĩ nhiên vì bản chất nó hay nói bậy nên ai muốn nghe thì nghe không thì thôi chứ không có tranh luận ở đây. Bây giờ hãy trở lại với thơ trong phần hai là từ bài thứ 17 trở đi là bài " Giấu anh vào cỏ xanh" cũng là nhan đề của tập thơ. Nhị Ka cũng đã nhẹ nhàng liên hệ với những câu thơ trong truyện Kiều. Nhưng tôi thì phải xét kĩ những câu thơ trong bài này trước khi phân tích những câu thơ khác của HTK.

Tên người vốn có liên hệ  đến cả cuộc đời nên không trách Thúy Kiều hay nói đến cỏ xanh thì thúy là màu xanh biếc ở lông đuôi của loài chim bói cá hơn nữa dân ở nông thôn như gắn liền với cây cỏ xanh. Nhưng giấu người yêu trong mùa xanh của cỏ chđến chín mọng một mai sau thì còn  dùng được vào đâu . Nhìn chung giấu trong cỏ rồi giấu với mưa bay chắc con người đã thành đồ vật bỏ túi nên giấu được trong lần tay áo dẫu có thành búp bê vẫn là con người thu gọn với phép màu là nó sinh từ trứng cũng được đi nhưng đến khi giấu vào tóc có sợi chẻ hai trói lang thang trong từng khoảnh khắc nhớ mùi thơm mà biết lối tìm về ý tưởng và hình ảnh khá hay nhưng con người thành con chí rồi và cuối cùng là giấu anh vào đất là chôn thể xác sao. Nhưng phân tích thơ theo lý tính là giết chết thơ không còn thơ nữa mà thơ là phi lý tính thơ là tiếng nói của nội tâm tiếng nói của tình cảm. Thế giới của thi ca là thế giới thần bí phi thuần lý phi thực tế thuộc về sự thô lậu của thần thoại. Người ta có thể định nghĩa trái lại thi ca như là lý trí cao cả mà lý trí cộng đồng không có khả năng. Cái giá trị đặc biệt của nó với tính cách là công cụ nhận thức chính xác sinh ra điều nó sáng tạo như trong bầu trời riêng biệt trong kích thước của sự vật không có lý lẽ suy luận; hoạt động của thi ca từ chối và hỗn hợp cái vô lý tính của lý tính con người mà nó tin đó là sở hữu cái bản chất của sự vật. Cho nên hình ảnh người yêu biến dạng thành đủ thứ có thể giấu được để :

Khi buồn có bận ngóng trông

Ngước  mắt  nhìn đâu cũng dông bão

Bừng lên vệt sáng chân trời

Có điều làm tôi vô cùng ngạc nhiên là ở cái xứ Đất Mũi  cùng tận xa xôi tôi cũng chưa đến bao giờ nghe đâu muỗi và đỉa là nhiều không chê mà sao lại có được một nhà thơ nữ thuộc thế hệ gần 8X khá xuất sắc. Ngay ở phần một trong tập thơ tôi chê không muốn   nhắc tới nhưng  khi bất chợt đọc hai câu  trong bài " Đi tìm dấu cỏ" cũng phải giật mình:

Nắng hoang dã  đựng trời xanh quẫy gió

Đêm trên cành rằm non rơi xuống vỡ ấu thơ

Câu thơ đã được xây dựng với những hình ảnh quá đẹp và cầu kỳ không phải ai cũng làm được và hiểu được. Trong ánh nắng hoang dã của đồng quê mộc mạc chứa đựng cả một bầu trời xanh với những ngọn gió làm chao đảo vạn vật. Đêm nằm trên cành rằm là phải nhớ đến câu thơ của Hàn Mặc Tử " Trăng nằm sóng soải trên cành liễu đợi gió đông về để lả lơi..."

Non rơi xuống là non dại  tự mình gây cho mình hay hoàn cảnh đẩy đưa đã gây ra sự đổ vỡ tuổi thơ. Nên không lạ  suốt cả phần hai trong tập thơ chỉ  một chữ "NHỚ là bao   trùm hết. Giấu anh vào   cỏ xanh  cũng  chỉ vì nhớ     thôi tiếp  theo  " Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ Mắt mùa đông Đông đang về gõ cửa v..v... Tài tình là đủ các thứ nhớ mỗi cái nhớ đều khác nhau tôi mơ màng rằng HTK có thể viết đến hàng trăm nỗi nhớ. Tôi không hề quen biết nhà thơ nữ Cà Mau này nên không biết đã học thơ ở đâu chịu ảnh hưởng thơ ai trình độ học vấn ra sao hay tự thiên phú mà viết được những câu thơ tuyệt vời :

Chiều rải vàng mang nhạt nắng đi qua

Sao dốc nhớ bỏ miền thương trầm lặng?

( Ngày không anh )

Ngày tháng rộng dài ướp hy vọng vào hương khuya thầm kín

Réo an lành khép cho trọn cuộc bể dâu

( Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ )

Xé lòng câu thơ chào đời trước dông bão

Gò ngực hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp

( Mắt mùa đông )

Tôi chỉ trích một đôi câu tiêu biểu cái tuyệt vời ở đây trước tiên là sự cô đọng hàm súc với những hình ảnh  đẹp :  Chiều rải vàng thật ra là ánh nắng vàng của trời chiều như trải ra như mang màu vàng  đi qua; nhưng do tác giả bố trí sắp đặt các từ trong câu làm cho nó có một ý nghĩa mới để bùng nổ cái điều mà vũ trụ chối từ diễn tả bằng ngôn ngữ minh bạch. Chiều ở đây không còn cái thông dụng của chiều thiên nhiên mà nó đã thành chủ từ chủ thể mỗi độc giả có quyền tái sáng tạo theo quan điểm của mình. Theo tôi thì Chiều ở đây chính là hình ảnh của tác giả tự thấy cuộc đời của mình cũng đã ngả về chiều mang nhạt nắng đi qua là hình ảnh của một thân phận cô đơn lạnh lẽo. Sao dốc nhớ bỏ miền thương trầm lặng? Muốn lãnh hội được ý nghĩa câu  này thì phải ý thức rằng " ngôn ngữ của thi ca là ngôn ngữ của ráp nối" nó thuộc về kiếp sống phù du mà lại mơ tưởng những hình thức vĩnh hằng ca tụng những vẻ đẹp ảo bí và cái cá thể sâu xa bằng cách khơi dậy sự im lặng và thương xót cho sự lầm lẫn. Đặt mọi vật trong sự liên hệ nó chống lại sự chia cách kết hợp bằng công việc của những phù hiệu hiện diện thay thế cho sự vắng mặt sự vĩnh cửu và nhất thời nó sáng chế ra một không gian ca tụng ở đó có thể xen vào sự kêu ca phàn nàn (lời của J. Michel Maulpoix thấy rất thích hợp cho sự diễn tả ý thơ nên KĐ dịch ra mượn dụng) Sao bên dốc hố nhớ thương sâu xa phải giấu đi trong trầm lặng như cố tình xóa bỏ như chưa có đợi chờ. Mà  rồi có xóa bỏ được đâu vì:

"Bốn mùa thổi vào em thông thốc gió

....... Ngày không anh

Em giặt giũ nỗi buồn

Trắng tinh phiền  muộn

Phơi vào đêm phần phật bão dông

Đúng là trong thái độ im lặng tìm một ngôn ngữ một hình ảnh để diễn tả hình ảnh giặt giũ nỗi buồn hết phiền muộn thành trắng tinh phơi vào đêm  phần phật bão dông cố giấu vẫn như hiển hiện những sự đay nghiến giày vò... Vậy phiền muộn có trắng tinh không hay mãi mãi....

Tính hàm súc là câu thơ ít lời mà nhiều hình ảnh lắm ý tứ. Thơ đúng nghĩa là hình ảnh là ẩn dụ kín đáo chính đó là sức hấp dẫn là cái ma lực của tác phẩm. Những câu tiêu biểu của HTK vừa trích dẫn ở trên vô cùng kín đáo xin  nhắc lại :

Xé lòng câu thơ chào đời trước dông bão

Gò ngực hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp

Câu thơ này là câu thơ mộc mạc đến tận cùng xé lòng viết cho anh nó hồn nhiên ngây ngô như giây phút em chào đời trước dông bão - dông bão này khác với dông bão của đay nghiền dằn vặt mà là đầy tai ương của cuộc đời. Gò ngực hoang là ôm ngực hoang dại tức tối đau khổ thất vọng cất tiếng kêu gọi trong đêm đông là hình ảnh kêu gọi trong sự cô đơn lạnh lẽo tuy nhiên vẫn đầy hi vọng vì là đêm đông của tháng chạp phía chân trời xa chắc chắn có ánh bình minh ửng hồng.

HTK theo tôi còn có một tài đặc biệt là biết vận dụng những động từ như trong hai câu nêu trên :

Ngày tháng rộng dài ướp hi vọng vào hương khuya thầm kín

Réo an lành khép cho trọn cuộc bể dâu.

( Đêm Sàigòn nằm nghe tiếng nhớ )

Mưa tưới chiều vội vã

Bến ngây ngô giọt  nước đậu cánh buồm

...

Thân trần trụi tiễn heo may vào khuya trở rét

( Mắt mùa đông )

Những động từ ướp réo khép tưới đậu tiễn vv...có tác dụng như là những nhãn tự làm cho hình ảnh trong thơ vô cùng sống động . Hay những câu như :

Ngực phù sa đẫm hương bùn anh cứ nhấm nháp từng nhịp đập

Và em sẽ chẳng đi lạc con đường trăng khuyết tới hừng đông

( Không đề cho anh )

Và nhà thơ trước hết là người thợ ngôn từ người thực hiện tạo hình ngôn ngữ (The poet is first of all a language worker a marker a shaper of language.)Bài thơ là một hành vi vượt ra ngoài ngữ nghĩa ngôn từ bởi vì những gì đang được nói đến luôn luôn tách ra khỏi cái cách mà nó đang nói. The poem is an act beyond paraphrase because what is being said is always inseparable from the way it is being said. ( Edward Hirsch). Nôm na là ý tại ngôn ngoại. HTK chỉ cần trau luyện thêm  cái thủ pháp " vị ngoại vi " hay  "huyền ngoại huyền" tức là cái dư âm dư vị ở phía sau bài thơ là thơ của Đất Mũi sẽ toàn bích./.

(7-2010)

K.Đ
 Preview

( Nguồn : Văn chương Việt )

More...

Xin đừng lấp trụi lời ru - thơ HTK

By Huỳnh Thúy Kiều

Preview 

Tiếng quê sà xuống bậc thềm thềm dậy nắng bình yên
Cầu tre lỡ nhịp bắt ngang qua mùa trăng con mương chưa kịp cũ
Nhắm mắt thấy mồ hôi cha đầm đìa luống mạ
Mẹ nhóm chiều lửa hiện về lách tách với tuổi thơ

H.T.K


More...

Gởi lại Bến Tre - Thơ HTK

By Huỳnh Thúy Kiều


Preview 

Đêm Bến Tre sắp xếp giấc mơ đặt chật ních căn phòng
Tôi ghét tôi ấu thơ đã không tìm về thăm cố quán
Thở thật khẽ vì tôi sợ Bến Tre đau Bến Tre hốt hoảng
Bóng trăng chen tàu dừa khua lá tràn bóng nắng quê hương

H.T.K

More...

Bến Tre - sự trung dũng khơi gợi nên những cảm hứng văn chương

By Huỳnh Thúy Kiều

 

( Bài phát biểu tổng kết trại sáng tác của Tạp chí VNQĐ do Đại tá - nhà văn Ngô Vĩnh Bình bình bày tại lễ bế mạc lúc 14 giờ ngày 15/7/2010 )

Trại sáng tác Văn học Bến Tre 2010 do Tạp chí Văn nghệ Quân đội phối hợp với Hội Văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu tổ chức diễn ra từ ngày 30 - 6 đến ngày 15 - 7. Tham dự trại viết có 10 tác giả là hội viên Hội văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu và 20 tác giả thuộc các tỉnh Tây Nguyên Nam Trung bộ và Nam bộ. Kết thúc trại viết đã có nhiều tác phẩm hoàn thành.

Ở mảng văn xuôi các nhà văn đã cho ra đời 23 truyện ngắn 7 bút ký văn học và tất cả những tác phẩm ấy đều lấy Bến Tre làm bối cảnh. Mỗi nhà văn không phân biệt nhà văn trong tỉnh hay ngoài tỉnh đều đã tìm thấy ở đây một ý nghĩa lớn lao để khám phá thể hiện. Đó là các truyện ngắn Qua sông của Nguyễn Nhật Nam; Dư chấn của Mai Văn Ro; Người thay tên xóm của Khổng Huỳnh Phong; Lão dừa ẻo của Phùng Phương Quý; Bức thư viết lại của Tô Nguyên Ngã; Lửa từ quá khứ của Trần Minh Thuận...; những bài bút ký Cổ tích Hàm Luông Nụ cười chiến sĩ của Phan Tấn Hà... Nổi lên trong những tác phẩm này là âm hưởng ngợi ca truyền thống đấu tranh anh dũng của quân và dân Bến Tre và những vấn đề bề bộn thời hậu chiến. Ngoài ra còn có những tác phẩm thể hiện nỗi trăn trở với quê hương Bến Tre trong khát vọng vươn lên thời kỳ công nghiệp hoá hiện đại hoá nông thôn trí thức hoá nông dân như truyện Đất yêu thương của Nguyễn Thu Phương Cõi tạm của Nguyễn Nhật Nam...

Điều đáng ngạc nhiên là có những tác giả mặc dù mới đến Bến Tre lần đầu nhưng đã có những rung động sâu sắc và cho ra đời những tác phẩm thấm đẫm tình đất tình người Bến Tre. Truyện ngắn Huyền Thoại X.d của Vũ Trường Giang một tác giả sinh năm 1988 là một ví dụ. (X.d là viết tắt của hai chữ Xứ dừa). Truyện lấy chất liệu từ hiện thực bi tráng trong những tháng năm khói lửa. Bằng lối viết kì ảo của tác giả thế hệ 8x người xứ Huế con người và cảnh sắc trong cuộc đấu tranh một mất một còn của quân và dân Bến Tre đã trở nên lung linh huyền ảo mang tính biểu tượng kì vĩ. Qua trường hợp này có thể khẳng định thêm một lần nữa rằng đề tài chiến tranh cách mạng không bao giờ cũ. Vấn đề là cách viết như thế nào để tác phẩm hấp dẫn mà thôi.

Ngoài viết về Bến tre các tác giả cũng đã cho ra đời những tác phẩm ở các mảng đề tài khác. Đó là các truyện ngắn Bạn bia và những nụ hôn Điều may mắn cuối cùng Người đàn bà của đêm của Nguyễn Mỹ Nữ; Vườn dâu xa ngút Gã ăn mày của Phạm Thị Ngọc Điệp; Hào quang le lói Lập trình của Nguyễn Trung; Xóm biển mù xa của Trần Minh Thuận; Bàu lùng tung không gió của Nhất Phượng; Trời rộng sông dài Kẻ ăn người của Phan Đức Nam; Trăng đổ phận người của Nguyễn Toàn; Đường xa vạn dặm Ánh hồi quang hiu hắt của Lê Hoài Lương... Những tác giả này là cộng tác viên thường xuyên của Tạp chí Văn nghệ Quân đội nhiều người đã đoạt giải thưởng qua các cuộc thi truyện ngắn của Tạp chí. Về tham dự trại lần này các tác giả đã trình làng những truyện ngắn được ấp ủ nung nấu trong quãng thời gian dài về muôn mặt của đời sống với bao chuyện vui buồn ở nhiều không gian khác nhau. Từ vùng cao Tây Bắc cho đến miệt vườn Nam bộ; từ miền biển sóng gió dập dồn cho tới núi rừng heo hắt... Thế giới nhân vật trong tác phẩm cũng vô cùng đa dạng. Từ những người nông dân bé mọn cho tới những người quyền cao chức trọng; từ những trí thức thất thế cho đến văn nghệ sĩ thất thời... Mỗi người một phong cách một giọng điệu riêng. Nguyễn Mỹ Nữ vẫn giữ được giọng văn nhẹ nhàng pha hóm hỉnh; Nhất Phượng vẫn chung thuỷ với lối viết giản dị nhân ái; Phạm Thị Ngọc Điệp vẫn tỏ ra là người có sở trường khi lấy cảm hứng từ những câu chuyện lịch sử và huyền tích dân gian... Ngoài các tác giả vẫn giữ được phong độ ổn định một số tác giả không thoả mãn với những thành công đã có đang khao khát tìm tòi những lối thể hiện mới. Lê Hoài Lương đang thể nghiệm lối viết kiệm lời mà giàu suy tưởng; Nguyễn Toàn không muốn lặp lại những trang văn chậm rãi ưa triết luận nên bắt đầu sử dụng một văn phong với nhịp điệu nhanh mạnh như chính tốc độ của dòng chảy cuộc sống hiện đại; Nguyễn Trung tác giả trẻ giàu nội lực dường như không thoả mãn với những thành công ban đầu nên muốn thể nghiệm lối viết hậu hiện đại; Phan Đức Nam dường như đã thôi những ám ảnh về những câu chuyện từ dĩ vãng để xác lập một lối tiếp cận mới là đi sâu khám phá thế giới nội tâm con người trong những hoàn cảnh đặc biệt. Với lối viết kĩ lưỡng phân tích tâm lý tinh tế chọn bối cảnh độc đáo truyện Trời rộng sông dài của anh đã khắc hoạ sinh động tính cách Nam bộ hiền lành mà mạnh mẽ quyết liệt đua tranh nhưng cũng đầy cao thượng. Dù mức độ thành công của mỗi người có khác nhau nhưng sự tìm tòi thể nghiệm của các tác giả là rất đáng trân trọng bởi đó là khát vọng nghệ thuật luôn luôn muốn tự làm mới mình của mỗi nhà văn. Điều đáng mừng là dù có sử dụng lối viết nào cổ điển hay cách tân truyền thống hay hiện đại; dù khai thác đề tài nào đi chăng nữa thì mục đích của các tác phẩm dự trại lần này đều hướng tới những giá trị nhân văn sâu sắc. Có thể khẳng định kết quả về văn xuôi của trại viết Bến Tre 2010 là rất đáng mừng. Mừng không chỉ vì có nhiều tác phẩm có chất lượng để sử dụng ngay cho những kì Tạp chí tới đây mà còn vì Ban tổ chức đã phát hiện ra một lực lượng tác giả văn xuôi nhiều tiềm năng trong Hội Văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu. Vì nhiều lí do khách quan các tác giả chưa có dịp tham gia trại viết nhưng bằng tình yêu văn chương tình yêu đối với Tạp chí Văn nghệ Quân đội các tác giả đã chủ động gặp gỡ gửi tác phẩm cho Ban tổ chức để giao lưu trao đổi... Đó là các tác giả Ngọc Vinh Từ Phạm Hồng Hiên Phạm Bội Anh Thuyên... với những truyện ngắn bút ký thấm đẫm tình người tình đất và dậy lên phong vị sông nước đồng bằng châu thổ Cửu Long.

Mảng thơ ở trại viết lần này có thể khẳng định ngay rằng đã đạt chất lượng rất tốt và khá đa dạng.

Bến Tre vùng đất trung dũng kiên cường trong chiến tranh nhưng cũng rất lãng mạn trong cuộc sống thường ngày có lẽ đã phần nào gợi cảm hứng sáng tác dồi dào cho tác giả Hoàng Phụng Cầm và kết quả là anh đã có được chùm bài: Người ơi người ở Mộng du Phù sa một Phù sa hai Đồng Lê. Trong bài thơ Phù sa một Hoàng Phụng Cầm viết:

-Soi mình vào hạt phù sa hôm nay

Đọc ra chữ lấp bồi

Nếm vị đắng trong trái nước dừa ngọt và trong

Lịch sử hiện lên ở những thứ tưởng tầm thường.

Đó có thể coi là một trải nghiệm tươi mới mà Hoàng Phụng Cầm đã rút ra trong thời gian tiếp xúc với con người và lịch sử Bến Tre.

Những bài thơ của Trần Hữu Dũng viết trong thời gian dự trại thực sự là những lát cắt sắc lẹm mà thẳm sâu về ý nghĩa của cuộc sống hiện thực. Viết về Chợ Lách Bến Tre Trần Hữu Dũng đã có những câu thơ vừa lãng mạn bay bổng vừa đậm đà hiện thực:

- Em hóa thành chim bay chao đảo khắp bãi cồn

Vô tình qua sông đánh rơi điệu lý giao duyên.

Câu khẽ dạ thưa nghe chết điếng lòng người

Ngọn đèn chài con mắt nhớ thâu đêm.

Với chùm thơ: Xin đừng lấp trụi lời ru Tự khúc Cửu Long kính gởi sông Hồng Gởi lại Bến Tre Thư cho Trường SaRu trăng Huỳnh Thúy Kiều khiến chúng ta phần nào thấm thía thêm những tình cảm chân thành của chị về quê hương đất nước mà trong đó sông nước Bến Tre là một phần được cụ thể hóa:

-Vui cùng mẹ đi con cho trôi hết những phía buồn

Để Bến Tre đêm càng nén lòng càng dài thêm thao thức

Hôm nay mẹ lại dắt con về lạy quê và khóc

Xin ký thác cuộc đời vào câu: Nguyên - quán: Bến Tre!

Nếu như Huỳnh Thúy Kiều là sự hoài vọng về Bến Tre thì Cát Hoàng lại là tiếng nói cất lên trực tiếp từ Bến Tre với chất giọng khỏe khoắn giàu tính triết luận. Thơ của anh chất chứa những nỗi niềm sâu lắng đáng phải suy ngẫm:

-Đau thắt ruột mỗi lần về Bình Đại

Xương máu dưới chân tình nghĩa trên đầu

Hương kỷ niệm bàng bàng không khí

Một dang tay chạm một tiếc thương

Cũng sống và làm việc tại quê hương của cụ Đồ Chiểu nhưng những sáng tác lần này của Đình Thu đa phần lại vươn ra khỏi vùng đất Nam bộ để hướng về những miền xa của đất nước. Trong số hơn chục bài được sáng tác trong thời gian dự trại thì không thể không kể đến những bài thơ có tình cảm "vượt tuyến" như: Lời thề núi Đôi Phía sau giấc mơ Đồng bằng và tôi Về Hà Nội cùng em Trôi theo miền nhớ Chợ đời. Thế nhưng ấn tượng sâu sắc nhất mà Đình Thu gây được cho người đọc có lẽ vẫn là tình cảm về vùng đất Nam bộ giàu chất thơ:

Đồng bằng

Giấu trong mình câu vọng cổ

Điệu xàng xê ....

Trầm buông

Cô gái miệt vườn đoan trang đằm thắm

Làn da như bông bần nở trắng

Ngoài triền sông

Đêm thức

Chờ !

Hương phù sa quyện vào giấc ngủ

Bìm bịp kêu

Nỗi nhớ nghiêng lòng.

Phong Tâm là tác giả thơ thứ ba của Bến Tre tham dự trại viết. Chùm thơ mới nhất của anh tập trung vào phản ánh nhịp điệu phát triển cuồn cuộn trong thời đại mới của quê hương Bến Tre mà những câu thơ trong bài Cầu Rạch Miễu là một ví dụ:

-Thức

Đêm thức

Tiếng phà căng phổi thức

Đôi bờ xa lớp lớp sóng cồn

Ngàn sao xanh lấp lánh một vòm

Trăng mênh mông tháng bảy mênh mông

Đèn cao áp gạt đêm ra

Sáng rực...

Dự trại viết lần này Ngọc Tuyết chọn cho mình thể loại lục bát và chị đã có được những bài thơ đáng chú ý với nét mới cả về ngôn ngữ nhịp điệu hình ảnh. Đặc biệt bài thơ Gió buộc với chủ đề viết về thân phận con người trong chiến tranh của chị gây ấn tượng mạnh:

-Đêm qua từ đất em về

Lấm lem thân xác dầm dề khói sương

Đất can tâm nhịp thê lương

Từ khi em bỏ chiến trường đi xa

Triền miên nỗi nhớ ngực ta

Trái tim vẫn thức nõn nà vết thương

Xác thân đội nắng bên đường

Lâm chung một thủa mười phương khẩn cầu

Cho em về buổi ban đầu

Có thời con gái bắc cầu nhân duyên

Chiến trường nghẹn lối trầu têm

Khăn tang gió buộc mình em với rừng

Không quá khi nói rằng những bài thơ lục bát của Ngọc Tuyết sáng tác trong thời gian dự trại hứa hẹn sẽ làm phong phú thêm cho cuộc thi thơ lục bát mà tạp chí Văn nghệ Quân đội đang tổ chức.

Tác giả Đào Duy Anh với những tác phẩm: Bắt tội đàn bà-phải tội đàn ông Tản mạn Nhỏ ạ Nỗi ngườiTự họa vẫn duy trì giọng thơ vừa suy tư vừa bảng lảng xen đôi chút siêu hình của mình. Những tầng nghĩa ẩn sâu phía sau những hình ảnh tưởng chừng giản dị mộc mạc mà lại đầy ấn tượng trong bài thơ Tản mạn của Đào Duy Anh không khỏi khiến người đọc suy tư:

-Tản mạn đâu đó đôi mắt trừng trừng phía chân trời

tản mạn đâu đó mẹ tiếp đất bằng bàn chân nứt nẻ

có người bơi trong lịch sử đôi nạng gỗ

đã từng siết cò trước quân thù một cách khẳng khái về sinh tồn và tự do...

Về tuổi đời Lê Nguyệt Minh là tác giả trẻ nhất trại viết vì thế cũng dễ hiểu khi chùm thơ viết trong thời gian dự trại của chị chủ yếu nói về tình yêu đôi lứa. Và điều đặc biệt là tình yêu ấy hình như cũng khởi nguồn từ ai đó ở Bến Tre:

-Không nói nổi một lời tạm biệt

Trước khi quay lại phù sa

Bậu chắc không còn qua Rạch Miễu

Sông Hồng bỏ trốn sau lưng

Đừng nói gì đừng nói gì

Cứ lặng im nhìn lặng im nhìn cho em ảo tưởng

Có một người đang chờ đợi phía sau...

Với những thành quả cả văn xuôi và thơ ở Trại sáng tác văn học Bến Tre 2010 cho thấy mô hình phối hợp tổ chức trại viết giữa Tạp chí Văn nghệ Quân đội với những hội văn nghệ địa phương là con đường ngắn nhất để phát hiện ra những tài năng mới tác phẩm mới. Từ mô hình này có thể khẳng định rằng một khi có sự phối hợp nhịp nhàng giữa các cơ quan văn học nghệ thuật và sự quan tâm của các cơ quan chức năng địa phương thì chất lượng trại sáng tác được nâng lên rất nhiều. Những thu hoạch từ trại viết này không chỉ là những tác phẩm nhìn thấy ngay trước mắt mà còn là những tác động lâu dài. Từ trại viết này thông qua sự giao lưu văn học Văn nghệ Quân đội có thêm một đội ngũ cộng tác viên mới; phong trào sáng tác của văn nghệ Bến Tre được tiếp lửa có thêm một luồng sinh khí mới khơi nguồn cho những sáng tạo nghệ thuật hoà vào dòng chảy chung của văn học nước nhà.

 ( THỤY- PHƯƠNG tổng hợp )

 

More...

Tự khúc Cửu Long kính gởi sông Hồng - thơ HTK

By Huỳnh Thúy Kiều


Preview

Phương Nam nồng
Thèm Hà Nội chút thu mưa
Con le le chưa thuộc đường về Kinh Bắc
Cỏ Bồ Đề thơm mùi thơm cổ tích
Cây lộc vừng già soi bóng nắng tìm gươm thiêng

H.T.K

More...

Bài thơ hay nhất vẫn còn ở phía trước - Khánh Nam thực hiện

By Huỳnh Thúy Kiều

 

Bài thơ hay nhất vẫn còn ở phía trước





 

- Phóng viên: Sau tập thơ đầu tay "Kiều Mây" rất thành công chị nghĩ mình sẽ đáp ứng được mong đợi gì từ độc giả ở tập thơ mới này?
- Huỳnh Thúy Kiều: Nếu "Kiều Mây" có được sự quan tâm lớn từ bạn đọc thì chính điều đó lại trở thành thách thức với tôi khi thực hiện tập thơ "Giấu anh vào cỏ xanh". Tôi muốn mang lại cho bạn đọc một giọng điệu khác trước một chút. Tập thơ này không phải là "Kiều Mây" kéo dài mà nó mang thông điệp riêng lắng hơn sâu hơn chân thành hơn. Nhưng đó là ý muốn chủ quan của tôi còn thật như thế nào phải chờ sự đánh giá từ bạn đọc.
- Phóng viên: Tôi tạm chia các bài thơ trong tập "Giấu anh vào cỏ xanh" vào 2 loại chủ đề: viết về quê hương và tình yêu. Tuy nhiên theo đánh giá chủ quan của tôi về mặt số lượng và chất lượng rõ ràng thơ của Huỳnh Thúy Kiều viết về quê hương vẫn gây ấn tượng hơn cả. Thế thì tại sao chị lại lấy tên "Giấu anh vào cỏ xanh"? Phải chăng đó là "một chiêu tiếp thị" rằng: hãy khám phá Huỳnh Thúy Kiều viết về tình yêu?
- Huỳnh Thúy Kiều: Tôi phải nói trước với thơ không thể có chiêu gì tiếp thị được nếu không tự nó chân thành đến với mọi người. Người đọc bây giờ có trình độ cao họ đọc chính bằng mắt và tâm hồn của họ không có thể "đánh lừa" người đọc được. Giá trị thật của thơ mới là "chiêu tiếp thị" cao nhất. Vì vậy bằng sự chân thành thơ đến với bạn đọc bằng tất cả những thông điệp mà chính thơ muốn truyền tải.
Với tập thơ "Giấu anh vào cỏ xanh" như bạn nói vẫn hai chủ đề quê hương và tình yêu. Nếu nói chỉ một chủ đề tình yêu cũng đúng. Tình yêu quê hương cũng chính là tình yêu con người và ngược lại.
- Phóng viên: "Trút vào đêm ngồn ngộn ánh khỏa thân/Uống sợi tơ sương loang mềm cõi nhớ/Cao nguyên vắt ngang cơn lũ quét/Vạch bầu vú trời/Mê đắm những ban mai...". Có thể tìm thấy trong "Giấu anh vào cỏ xanh" những hình ảnh dữ dội như thế. Chị có ngại nếu có độc giả nào đó cho rằng: Huỳnh Thúy Kiều đang đưa hình ảnh sex vào thơ?
- Huỳnh Thúy Kiều: Thơ vốn đa nghĩa đa tình. Nhưng câu thơ viết thể hiện tình cảm của mình nằm ở ranh giới nhạy cảm. Chính sự nhạy cảm này làm cho bài thơ "thơ hơn". Khi viết được bài thơ hay câu thơ tưởng như sex đó là khi người viết đã viết được hai bài thơ một lúc nó lồng vào nhau. Tôi tin bạn đọc thơ tôi sẽ đọc được tình yêu mà tôi muốn mang đến.

- Phóng viên: Điều gì khiến chị thấy chưa hài lòng ở tập thơ này?
- Huỳnh Thúy Kiều: Khi chưa in tôi cứ tưởng tập thơ mình đã trọn vẹn (vì thế mới in!) nhưng in rồi đôi khi lại thấy câu này chữ này bài kia chưa thật ưng ý lắm. Thơ thật khó hoàn thiện và có hoàn thiện đến đâu phải nhờ bạn đọc cảm nhận mới đúng. Người viết chỉ biết rằng mình viết với tất cả tấm lòng chân thật và sự tôn trọng bạn đọc. Chính nhận thấy điều chưa hoàn thiện đó mình phải tiếp tục lắng nghe và vươn lên. Đối với tôi bài thơ tập thơ hoàn thiện vẫn luôn còn phía trước. Người ta bảo bài thơ hay là bài thơ chưa viết quả rất có lý.
- Phóng viên: Tập thơ thứ 2 cho thấy sự vươn dài ra nhiều nẻo đường đất nước của Huỳnh Thúy Kiều. Trước đây thơ chị chỉ mới "đi loanh quanh" châu thổ bây giờ chị đặt gót chân đến Hà Nội Quảng Trị cũng như nhiều miền quê khác và đã có bước đầu thành công với giải thưởng của Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Những miền quê khác đã gợi lên điều gì trong chị?
- Huỳnh Thúy Kiều: Thơ cũng như đứa trẻ khi mới tập đi chỉ đi trong nhà hoặc ngoài sân nhà mình. Khi lớn hơn và trưởng thành hơn trên những nẻo đường phía trước luôn luôn hấp dẫn thách thức sự tò mò khám phá. Khi viết về mảnh đất quê mình tôi có cảm giác nhiều vùng quê khác của đất nước như đang vẫy gọi tôi. Tôi nghĩ người làm thơ cũng cần hướng tới mọi nẻo đường của đất nước. Chính những bước chân ban đầu của đứa trẻ rất quan trọng nó bảo đảm cho những bước chân đi xa hơn sau này.
Đương nhiên tôi không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng Hà Nội là thủ đô của tất cả mọi người Việt Nam là trái tim của Tổ quốc mà. Những vùng đất khác cũng vậy tôi chưa hề được đến nhưng đất nước mình đâu đâu cũng đẹp và giàu truyền thống. Viết về những vùng đất khác cũng là lúc mình càng yêu quê mình hơn đất nước mình hơn. Người cầm bút cần mở rộng tầm nhìn hướng trái tim mình với tất cả tình yêu nồng nhiệt để viết... Việc tôi được giải thưởng của Tạp chí Văn nghệ Quân đội chỉ là bước đầu còn giải thưởng lớn nhất cho thơ theo tôi đó là khi thơ có chỗ đứng trong lòng bạn đọc được sự yêu mến cảm thông chia sẻ của bạn đọc... Tôi luôn tự nhắc mình như thế và sẽ không ngừng nỗ lực.
- Phóng viên: Bạn đọc và bạn thơ sẽ chờ đợi điều chị vừa nói "sẽ không ngừng nỗ lực" vì những tác phẩm hay nhất đang chờ ở phía trước

Được đánh giá là một trong những cây bút nữ của đồng bằng sông Cửu Long có diện mạo riêng với hồn thơ hồn hậu nhưng vẫn không kém phần mãnh liệt Huỳnh Thúy Kiều vừa ra mắt tập "Giấu anh vào cỏ xanh" (NXB Văn Học). Bạn đọc bắt gặp lại những câu thơ giàu hình ảnh với mạch chảy nhanh sôi động nồng nàn  nhưng vẫn đậm chất Nam Bộ. Trần Hữu Dũng nhận xét: "Ở tập thơ này Huỳnh Thúy Kiều vẫn giữ thế mạnh của mình là mạch liên tưởng dồn dập nhịp điệu hình ảnh lung linh biến hóa khiến bài thơ lôi cuốn nhịp nhàng. Rất nhiều bài tác giả thành công khi biết kết hợp nhuần nhuyễn giữa cảm xúc và suy tưởng lắng đọng lâu dài trong lòng bạn đọc như: Giữa mùa hội lũ Khóc với cố hương Những quân bài trùng Ngày không anh... Ghi nhận thêm ở tập thơ này Huỳnh Thúy Kiều có những bài mang đậm tính tự sự giàu chất hoàn tráng của loại thơ thể hành gợi nhớ bài "Hành Phương Nam" của Nhà thơ Nguyễn Bính với một cách nói sôi nổi da diết miệt vườn hơn.

Khánh Nam thực hiện

Nguồn: Báo Cà Mau Oline số cuối tuần ngày 4-7-2010

More...

Huỳnh Thúy Kiều Giấu anh vào cỏ xanh - Vũ Trọng Quang

By Huỳnh Thúy Kiều




Hành trình khởi đi từ tập  thơ Kiều Mây được ấn hành từ quyết định  của NXB Văn Học tháng 12/2008 đến Giấu Anh Vào Cỏ Xanh cũng từ NXB Văn Học tháng 6/2010 khoảng thời gian không dài cho một sự thay đổi không phải vị trí theo hệ qui chiếu từ điểm "Mây" trong không trung đi xuống "Cỏ" trên mặt đất mà từ nơi này đến nơi khác phi tuyến tính không gian mặc định; là một bước đi (có thể là bước tới) liệu có mang hành trang đi xa hơn từ khởi điểm này đến  khởi điểm khác? Tra vấn đặt người đọc (hay kẻ viết phê binh} trước một giới hạn giới hạn nằm trong đồ thị giữa tiệm cận thăng hoa và đứng lại; giới thiệu hay cách viết tự vận động vào sâu thẩm thấu một mặt phẳng có khi không xuyên qua bề nổi  bản văn. Huỳnh Thúy Kiều hoàn thành cuốn sách sau bằng sự chuyển dịch nơi chốn không nơi chốn khẳng định di động công nhận hiện hữu cố định.
Tựa thơ Giấu Anh Vào Cỏ Xanh làm người viết liên tưởng đến bi kịch "Cỏ" nơi Vương Thúy Kiều:
Một vùng cỏ mọc xanh rì
Nước ngâm trong vắt thấy gì nữa đâu
...........
Sè sè nắm đất bên đường
Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
"Cỏ... nửa xanh" trong Đoạn Trường Tân Thanh là thân phận "Cỏ" của nàng Vương chìm ở đáy xã hội "Rau răm ở lại chịu lời đắng cay" cố vươn mình xanh hy vong & khát khao "Gió đưa cây cải về trời" thoát khỏi bi kịch cam chịu tuyệt vọng của con người hay đúng hơn thân phận phụ nữ của phong kiến xa xưa. Dĩ nhiên  Giấu Anh Trong Cỏ Xanh không thảm thương và ghê gớm như thế mà chỉ là tiêu cự của hình với bóng lãng mạn dịu dàng sắc màu Cỏ xanh ở đây che chở cho tình yêu anh (không biết có che chở nổi không?); thấy được mãnh liệt thi ca của tác giả bày tỏ đơn sơ hết mình:
Viết cho anh
em mộc mạc đến tận cùng
Chữ nghĩa của Huỳnh Thúy Kiều hiện ra nhiều hình ảnh chuyển động như sóng dồn dập nhịp điệu châu thổ tới tấp không biết đâu là bờ bến bên ngoài thôi thúc mạnh mẽ nhưng bên trong mềm mại nữ tính. Hơi thở của nước "con nước ròng dấu chín cửa còn in" mang dáng vẻ "hơi thở em vẫn trinh nguyên mùi rơm rạ".
Dòng thơ được xây dựng từ tập hợp những câu thơ có cấu trúc vật liệu ngôn ngữ đất sét đặc sản đồng quê hình thành đất nung từ phù sa sông nước êm đềm Chín Rồng: thương hồ ngực phù sa điệu lý cây đước cây mắm bậu cửa mo cau mùa nước lợ "quơ bàn tay yêu giữa mùa rẹm gọi tình"...          
Không chỉ đặc sản thể hiện nơi chốn địa dư đồng bằng còn phóng túng vượt câu vọng cổ ngọt ngào cùng giai nhịp đờn ca tài tử mang ánh sáng đương đại chiếu qua khoảng cách tồn tại miệt vườn nương theo hơi thở mới tuy mộc mạc lại có lúc chớp lóe lên câu chữ đắc địa chinh phục bất ngờ sáng tác của tâm hồn mới sức sống mới:
Từng đêm mắt dài thay áo
............
Con dế khẽ gãy nửa nốt nhạc xưa bỏ dở
...........
Những nụ hôn mặc áo khát
(Trong tập sách Bông & Giấy_ 30 Tác Giả Hôm Nay xuất bản vào quý II năm 2010; rất tiếc câu thơ trên lại in khác "Những nụ hôn mặc áo khoác" chỉ một chữ sai thôi mà ý nghĩa câu thơ xa vời vợi)
Chữ nghĩa của Huỳnh Thúy Kiều ám ảnh trú ngụ nơi châu thân ví dụ như biểu tượng Trăng đựơc liên tưởng hình ảnh dậy thì thiếu nữ:
...ngồn ngộn ánh khỏa thân
.........
Vạch vú bầu trời
Và trong bài  Mắt Mùa Đông thì:
Gò ngực hoang gọi đêm ửng hồng tháng chạp
Tình yêu đôi lứa trong Giấu Anh Vào Cỏ Xanh được diễn tả bằng giọng điệu trong trẻo cộng hưởng mềm mại từ một tác giả nữ trẻ lại mang dấu ấn dữ dội vượt lên vị trí thông thường nam nữ:
Hiện thân em quân bài trùng  sắp thắp lửa đốt quân bài anh
.........
Thổi úa mềm cho tang tóc những bờ yêu
.......
Thơ Huỳnh Thúy Kiều có ưu tư thao thức trăn trở hân hoan hết mình và đặc biệt chú ý nhiều đến cảm xúc Nước Mắt: nước mắt tràn như thủy triều dâng/nước mắt hoen/ khóc muộn/chen nước mắt; nhưng vẫn có trận cười nước mắt mà bình thản khóc. Vậy đó mà không sướt mướt không rơi vào tầm thường ‘ái tình diễm lệ".
Nói qua một chút về chủ đề tập thơ: Nội dung chia làm 2 phần phần đầu tập trung vào quê hương người thân người lính các địa danh; có nghĩa là chẳng ăn nhập đến phần sau đề cập đa phần đến tình yêu nam nữ chỉ dành riêng Giấu Anh Vào Cỏ Xanh mới đọc qua cái tựa người ta hình dung cuốn sách dành cho uyên ương vậy thì hơi "bất công". Giấu anh vào cỏ xanh thì được nhưng giấu Lạc Long Quân/Âu Cơ/ Hồ Thị Kỷ/ Lính Thành Cổ/lộ Vòng Cung/đồng Nọc Nạng...thì giấu vào đâu?
Toàn bộ tập thơ thể hiện bằng thể thơ tự do có nhịp điệu  không dụng công kỹ thuật hay nói đúng hơn là kỹ thuật không kỹ thuật có lúc tác giả phân đoạn tưởng cố ý tạo nhịp nhưng đó là sự trôi chãy bình thường của sông của suối do vậy dòng chữ được sản sinh một cách tự nhiên.Đó là bút pháp riêng của nhà thơ sinh quán tại đất Mũi Cà Mau Huỳnh Thúy Kiều.
Khi sắp sửa cất giấu tập Giấu Anh Vào Cỏ Xanh thì bắt gặp nắng chiều len từ khe hở chung cư chiếu vàng từ ngoài ô cửa sổ giao thoa với cái nóng hè cháy 36 độ thấy "nắng" hiện hữu trước mặt "Anh hái nắng mùa giêng cài vào em cơn hôn nghẹt thở" chạy nắng lật vài trang sau  "Trú ngày nắng gắt em trốn vào thơ anh" (hay anh đi tìm khoảng mát trốn vào thơ em) trở về phía trước nắng nhẹ thấy em "dắt tay con về qua cầu chiều nắng" chiều đã xuống tôi thật sự gấp sách lại.  

Vũ Trọng Quang

More...

Thao thức tình yêu đồng bằng - Trần Hữu Dũng

By Huỳnh Thúy Kiều




ĐỌC SÁCH
Thao thức tình yêu đồng bằng 
Tập thơ Giấu anh vào cỏ xanh
Tác giả : Huỳnh Thúy Kiều
NXB Văn Học - Tháng 6 năm 2010.

      Đây là tập thơ thứ hai của Huỳnh Thúy Kiều sau tập thơ Kiều Mây in vào năm 2008 đoạt giải thưởng năm 2009 của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các hội VHNT Việt Nam dành cho tác giả trẻ.
      Sách do NXB Văn Học ấn hành dầy 88 trang ( chưa tính bìa ) gồm 36 bài thơ bìa & phụ bản do họa sĩ Lê Ký Thương trình bày.
Viết cho anh
Em mộc mạc đến tận cùng
Xé lòng câu thơ chào đời trước giông bão
Gò ngực hoang gọi đêm đông ửng hồng tháng chạp
Em biết mình đang trú chốn bình yên
(Mắt mùa đông)
Sao anh không về hôn mặt ruộng tím lục bình trôi
Để em giấu anh vào chiều vào ngực em oi khói bếp?
(Không đề cho anh)
       Giọng thơ trẻ chân chất sôi nổi đến nao lòng của Huỳnh Thúy Kiều sống ở tận cùng đất mũi Cà Mau dễ dàng chinh phục bạn đọc. Chất Nam bộ đặc sệt hiện rõ trong từng câu thơ cuộn chảy như dòng sông Tiền sông Hậu.
Đêm phương Nam
Đời thương hồ soi vào đâu khỏa nước?
...
Cá rô chạy đồng trốn hơi mặn
...
Qua sông Hậu buồn gì sao đờn cò kéo giọng tỉ tê?
(Sông Hậu)
      Ở tập thơ nầy Huỳnh Thúy Kiều vẫn giữ thế mạnh của mình là mạch liên tưởng dồn dập nhịp điệu hình ảnh lung linh biến hóa khiến bài thơ lôi cuốn nhịp nhàng. Dù tác giả cố gắng tiết chế nhưng trong một số đoạn thơ câu chữ dùng còn sáo vẫn chưa đẩy cao được cái tứ toàn bài để đạt những khám phá bất ngờ về ý tưởng chiều sâu tư tưởng.
      Rất nhiều bài tác giả thành công khi biết kết hợp nhuần nhuyễn giữa cảm xúc và suy tưởng lắng đọng lâu dài trong lòng bạn đọc như Giữa mùa hội lũ Khóc với cố hương Những quân bài trùng Ngày không anh...
      Ghi nhận thêm ở tập thơ nầy Huỳnh Thúy Kiều có những bài mang đậm tính tự sự giầu chất hoành tráng của loại thơ thể hành gợi nhớ bài Hành phương nam của nhà thơ Nguyễn Bính với một cách nói sôi nổi da diết miệt vườn hơn. Đó là các bài : Viết cho con trai người lính Thành Cổ Lạc lối thu Hà Nội Thưa với sông Hồng Tự sự cùng Cần Thơ.
Người lính Thành Cổ thả hoa trắng dòng sông Thạch Hãn
Cầm di ảnh con trai đặt dưới chân mộ bạn
Lao xao trận cười đội đất chao rung...
...
Những mầm xanh Quảng Trị chen đá cựa mình
(Viết cho con trai người lính Thành Cổ)
      Huỳnh Thúy Kiều cùng với các cây viết như Đinh Thị Thu Vân Nguyễn Lập Em Thái Hồng Trúc Linh Lan Ngọc Phượng Nguyễn Thanh My... tạo nên một đội ngũ đông đảo các nhà thơ nữ đồng bằng sông Cửu Long với diện mạo riêng giọng thơ hồn hậu sâu lắng không lẫn vào nhau được bạn đọc cả nước yêu mến.

TRẦN HỮU DŨNG

Preview

THƠ HUỲNH THÚY KIỀU

Những quân bài trùng


Bắt đầu cuộc chơi trong trăm trò úp ngửa

Có một đôi quân bài trùng ở không thật gần nhau
Với em
Đó là hình kỷ hà trên những ngôi mộ cổ

Anh cách điệu giọng mình trong hừng đông xanh phía biển

Hòn than đen bất ngờ bốc cháy
Quân bài rơi
Từng nước đi cố vượt mắt lưới vẫy vùng

Ý thức được quân bài trắc trở gấp cong

Con đường ngắn nào dễ đến miền hạnh phúc ?
Quân bài em cầm mang khuôn mặt người đàn bà khóc
Trên tay anh que diêm đang nhen nhóm dần ...

Quân bài trùng - mảnh vỡ hiện thân

Như chiếc lá soi tìm chiếc lá
Mấy mươi quân bài hình kỷ hà anh đừng chọn lựa
Hiện thân em - quân bài trùng sắp thổi lửa đốt quân bài anh !

Preview


Ngày không anh

Mỗi sáng sớm gõ vào em những bình minh rất lạ
Ngày không anh
Thành phố cũng đời thường
Khoảng trời xanh hai mươi tuổi
Nén đầy sức sống là em !

Ngày không anh

Dọc con đường đâu bận bịu ngược xuôi
Những va quẹt chưa kịp lời xin lỗi
Bàn tay em đủ thắp sáng gian nhà

Chiều rải vàng mang nhạt nắng đi qua

Sao dốc nhớ bỏ miền thương trầm lặng ?
Vẫn không anh
Tâm hồn em trống không bình thản
Như chưa có đợi chờ

Bốn mùa thổi vào em thông thốc gió

Gọi tên nỗi niềm
Vùng ngực căng tròn
Chín mọng hồn nhiên
Chợt ân hận giữa chừng ai yếu đuối ?

Có bao giờ anh thấy mình nông nổi ?

Quên một tiếng cười
Ngày không anh
Em giặt giũ nỗi buồn
Trắng tinh phiền muộn
Phơi vào đêm phần phật bão giông

( Nguồn : Văn Chương Việt)

More...