Quán bánh xèo ở bìa rừng tràm - Truyện ngắn của LÊ MINH NHỰT

By Huỳnh Thúy Kiều

alt

 

NHỮNG ĐÁM MÂY BỐC CHÁY là tập truyện ngắn đầu tay của Lê Minh Nhựt - một tác giả 8X viết khá chắc tay của Hội VHNT Cà Mau vừa được NXB Văn Hóa - Văn Nghệ TP.HCM phát hành vào những ngày cuối tháng 4 vừa qua. Sau Nguyễn Ngọc Tư văn chương Cà Mau lại có thêm một niềm hy vọng mới.

Như một sự tình cờ có thể bạn gặp Lê Minh Nhựt ghi tên mình dưới mỗi truyện ngắn rất nhẹ nhàng mà cũng hết sức lém lỉnh ở đâu đó trên Thanh Niên Tuổi Trẻ cuối tuần Áo Trắng Văn Nghệ TP.HCM …

Nhân tập truyện ngắn đầu tay của Lê Minh Nhựt vừa ấn hành HTK xin gởi đến quý bạn đọc một truyện ngắn khá thú vị được chính tác giả chọn lọc từ tập NHỮNG ĐÁM MÂY BỐC CHÁY .

Mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của quý bạn đọc bạn viết và thân hữu dành cho Lê Minh Nhựt qua tập truyện ngắn đầu tay này.

Kính chúc quý bạn đọc bạn viết và thân hữu lời chúc sức khỏe hạnh phúc và thành đạt.

Trân trọng cảm ơn.

HUỲNH THÚY KIỀU

------------------------------------------------------------------------------------------

 alt


QUÁN BÁNH XÈO Ở BÌA RỪNG TRÀM

 

(Tặng Họa sĩ Khởi Huỳnh)

Truyện ngắn của Lê Minh Nhựt

 

 

Ngày nảy ngày nay ở bìa rừng tràm (bìa rừng tức là chưa lọt vô trong rừng mà chỉ lòng vòng bên ngoài chỗ mấy cái bảng “cấm lửa” “cấm săn bắn” “rừng là lá phổi quốc gia” …).

Khác với ngày xửa ngày xưa ở bìa rừng tràm ngày nảy ngày nay không có một ngôi nhà nào biết đi trên đôi chân gà; không có cô bé quàng khăn đỏ nào phải đi xuyên rừng để thăm bà ngoại bị ốm; không có chó sói; không có vợ chồng chằn tinh hung dữ…không có tất cả mọi thứ mà trong các truyện cổ tích trong nước hay ngoài nước đều có.

 

Muốn đến bìa rừng tràm thì không có gì khó khăn cả ngày nảy ngày nay chỉ cần một chiếc xe gắn máy đổ đầy bình xăng bon bon trên con lộ nhựa hơn tiếng đồng hồ. Nghe bàn dân thiên hạ đồn rằng con lộ hơn ba mươi cây số này được gấp rút hoàn thành hồi năm nẳm chỉ trong vài tháng…nhờ cháy rừng! Nhờ cháy rừng mà cư dân của bìa rừng tràm có lộ tráng nhựa thay cho việc chèo chống mỏi mê trên những con kênh vàng cháy nước phèn với từng bụm bù mắt đen kịt quất vào mặt mũi. Nhờ cháy rừng mà ngày nảy ngày nay ven theo con lộ nhựa láng cóng ấy chỗ dốc cầu kinh Một Rưỡi ngay bìa rừng mọc lên một cái quán bánh xèo.

 

Chủ quán bánh xèo ban đầu không phải là chủ quán bánh xèo(!) chỉ là một nông phụ vì chồng chị ta là nông phu ở bìa rừng tràm kiêm chủ tiệm tạp hóa kiêm nội trợ kiêm giặt giũ…vân vân…nói chung là kiêm đủ thứ mà một người đàn bà ở nông thôn (bị buộc) phải kiêm. Nhưng kiêm gì thì kiêm nông phụ chưa là chủ quán bánh xèo trước đó.

Trước cả trước đó nông phụ còn là một thiếu nữ mười bảy tuổi lẻ một tháng theo cha mẹ lênh đênh trên ghe. Số phận dun rủi (thực ra là cùng đường mạt lộ) xuống tới nơi này để cắt lúa mướn ở những cánh đồng ăn lõm vào rừng tràm. Người ta khoét dần rừng để làm ruộng ban đầu là chặt cây tràm đốt những mảng nhỏ sau đó lan dần thành những mẫu lớn giống như đốm lang ben xuất hiện trên da về sau đốm lang ben nhỏ nhoi ấy ăn lan ra toàn thân. Mùa qua mùa rừng bị đẩy lùi về phía xa còn chỗ trước kia là rừng đã trở thành bìa rừng thành ruộng nương vườn tược thành thổ cư đất lập vườn…thành nhiều thứ khác nữa nhưng không phải là rừng như trước kia.

 

Khi  cắt đến những vạt lúa cuối cùng của cánh đồng còn lởm chởm những gốc tràm sót lại sau trận đốt rừng thì cha mẹ của thiếu nữ mười bảy tuổi lẻ một tháng phát hiện cô con gái của mình đã biến đi đâu mất. Vùng rừng tràm trong câu chuyện của các bậc cao niên nơi đây luôn tồn tại những con rắn hổ mây lớn bằng cái khạp da bò; di chuyển chỉ bằng nửa thân dưới còn nửa thân trên cất cao bằng cả đọt tràm. Trên đường rắn hổ mây bò qua cây cối đều ngã rạp. Có người còn cả quyết khi mới đến vùng này vào ban đêm họ thường xuyên thấy rắn hổ mây khổng lồ đi kiếm ăn với cặp mắt lớn bằng nắm tay miệng liên tục phì phì phun nọc. Trong khi người vợ đấm ngực kêu trời vì “đứa con gái của mình giờ này chắc đã nằm gọn trong bụng rắn” thì người chồng tay cầm mác vót quần nát từng gốc tràm lùm choại để “tìm con rắn hổ mây khổng lồ mà rạch bụng nó đem xác con ra sống phải thấy người chết phải thấy xác”. Rốt cục người chồng tìm thấy con gái tại một đám năn cao lút đầu với thằng con trai của chủ ruộng trong tư thế của một cặp rắn. Hai đứa đã quần nát cả một đám năn rộng gần nửa công đất.

Sau đó thì thiếu nữ mười bảy tuổi lẻ một tháng được lên bờ và trở thành nông phụ ở xứ tràm (cái trò rắn ở giữa đám năn đó quả là có lợi); cha mẹ của cô trở lại ghe tiếp tục đời lênh đênh (vì họ không có can đảm diễn trò rắn như con gái của mình?!).

 

Vào năm đứa con gái được mười lăm tuổi thì nông phụ bị chồng bỏ! Đây là cách diễn đạt chính xác nhất về hoàn cảnh của một nông phụ ba mươi hai tuổi lẻ một tháng.

Ngủ một đêm tới sáng thức dậy nhìn sang chỗ chồng nằm: vắng ngắt! Tới giờ cơm ra sau chái nhà bắc loa tay hú thật lớn về phía rừng một hồi hai hồi ba hồi: không nghe tiếng hú đáp trả! Đến tối: nằm lăn lóc trên chiếc giường trống trơn quờ tay tứ phía chỉ toàn là mùng với chiếu! Một ngày hai ngày một tháng hai tháng vẫn vậy…đích thị là chồng bỏ rồi còn gì?!

Chồng bỏ tháng trước tháng sau nông phụ cùng con gái khiêng bếp lò xoong chảo ra trước nhà nổi lửa rừng rực. Ai đi ngang cũng dừng lại thắc mắc hỏi han: Bị chồng bỏ rồi còn làm gì vậy bà nội? Chiên bánh xèo chồng bỏ thì cũng phải tiếp tục mần ăn để sống chớ có phải chết đâu mà không làm! Cứ tưởng hỏi vậy để chọc nông phụ nổi nóng sửng cồ chơi ai dè chồng bỏ thì cũng nhẹ hẫng như không. Vậy bánh xèo chắc là có bán chớ? Ừa mua thì bán mẹ con tui đâu có tính ăn bánh xèo trừ cơm!

 

Vậy là kể từ đó ngày nảy ngày nay nông phụ trở thành chủ quán bánh xèo ở cầu kinh Một Rưỡi bìa rừng tràm.

Chủ quán bánh xèo (từ nay cứ gọi là chị cho ngắn gọn) chưa từng đặt chân qua bìa rừng tràm phía bên kia. Khi trước (tức là lúc chồng chưa bỏ) cũng từng có ý định nhưng mỗi khi vừa mở miệng là chồng chị lại gạt phăng: bên kia cũng giống như bên mình thôi chớ có con khỉ khô gì đâu mà đòi đi! Lâu dần trong tâm trí chị cũng quen rằng: Bên kia không có con khỉ khô nào. Đến bây giờ mặc dù cũng chưa qua đến đó nhưng chị đã biết chắc rằng: bìa rừng tràm phía bên kia đã có hơn cả con khỉ khô một thứ mà trước giờ chưa từng ai nhìn thấy đó là tổ của con chuồn chuồn!

 

Hàng xóm láng giềng bảo rằng chị nên qua phía bên kia bìa rừng tràm một lần. Để làm gì? Thì quậy tới bến cho biết mặt! Quậy là quậy làm sao? Quậy là đánh ghen đó bợp tay vào mặt con quỷ cái giựt chồng người khác không thôi người ta nói mình ngu! Ủa con quỷ đó đâu có giựt chồng của tui tại chồng tui theo nó đó chớ! Hết nói nổi bà khùng này luôn!

Quán bánh xèo luôn đông khách nhất là vào buổi sáng sớm và chiều tối. Dân ở đây không có thói quen ăn sáng nhưng từ khi có quán tụi học sinh sáng nào cũng tạt vào bỏ bụng mỗi đứa một cái rồi mới đi học; cũng có khi dân đi ruộng gác kèo ong chơi sang rủ nhau vào…ăn chịu để đó đợi bán lúa bán mật ong trả một lần. Chiều tối dân trong rừng từ lúc có quán bánh xèo cũng siêng đi chơi đêm nói đi chơi cho sang chớ huỵch toẹt ra là đi ăn bánh xèo ở kinh Một Rưỡi rồi về ngủ. Mà chẳng lẽ chỉ ăn bánh xèo suông thì cũng vô duyên vậy là kêu vài xị đế để đưa cay. Vậy là cũng xỉn như ai!

Bánh xèo ở cầu kinh Một Rưỡi chỉ bằng bàn tay xòe của người lớn vài cọng giá ốm tong teo vài ba miếng thịt không đáng gọi là thịt vì nó chỉ bằng cỡ đầu đũa ăn. Lớp bột mỏng dính như lớp phấn của cô gái nhà nghèo từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên được người yêu mua cho hộp phấn trang điểm rẻ tiền bằng tiền bán cá cắm câu hồi đêm. Cô chỉ dám dùng mỗi lần một ít chỉ khi nào đi chơi với người yêu mà thôi dè sẻn đến nỗi lúc cô dùng phấn hay không dùng phấn thì người khác cũng chẳng thấy khác biệt là bao. Chỉ có người yêu cô là biết rõ vì anh ta đi sát bên…nên ngửi được mùi.

Ấy là khi ăn đến no nê béo ngậy mồm miệng thực khách mới dám xì xầm chê bai món bánh xèo ở cầu kinh Một Rưỡi và đem nó ra so sánh với món bánh xèo ở chợ tỉnh – thứ mà có lần họ từng nếm thử với giá cắt cổ (hoặc chỉ nghe loáng thoáng từ người khác). Bánh xèo ở ngoài tỉnh chỉ dòm thôi là đã thấy thèm đã có cảm giác no nê lan tỏa khắp người; chiếc bánh tròn trịa mập mạp đầy đặn vàng hực tươm đầy dầu mỡ phần nhân thịt thì khỏi nói thịt đúng là thịt. Nói chung bánh ở cầu kinh Một Rưỡi chẳng là cái nghĩa địa gì cả…

Ấy là khi họ ăn no. Ngày hôm sau chính cái người chê nhiều nhất lại đến sớm nhất ngồi đồng ở quán để chờ cái bánh xèo đầu tiên vừa rời chảo.

Dân rừng tràm cho rằng nguyên nhân là do món rau rừng.

Thực lòng mà nói thì mấy loại rau này có thể tìm thấy bất cứ đâu trong vườn nhà cặp mé ao đìa dọc hai bên đường đi ven bìa rừng…Khi đó chúng chưa được coi là rau mà chỉ là những loại cỏ khả dĩ ăn được khi trong nhà không còn thứ rau nào khác để bỏ vào miệng. Nhưng khi những loại cỏ đó hiện diện trên bàn ăn trong quán bánh xèo ở cầu kinh Một Rưỡi thì lại khác rồi chúng đường hoàng được gọi một cách trang trọng là rau: rau the lá lụa lá chòi mòi lá cát lòi lá cơm nguội lá cách…

 

“Đố cha thằng nào vô đây ăn bánh xèo mà dám kêu rằng: Ê chủ quán cho một rổ cỏ coi!” – Bảy Lưu Linh dằn mạnh chai rượu xuống bàn trước mặt thằng Tuấn “đèo” miệng mồm đang nhồm nhoàm dầu mỡ - Mày thử nói coi đây là rau hay cỏ? – Lão Bảy chỉ tay vô mớ rau đang chạy vô miệng thằng Tuấn còn tay kia thì dứ dứ chai rượu trước mặt thằng Tuấn. R…a…u! - Tuấn “đèo” phồng mang trợn mắt cố ực một tiếng đẩy mớ rau xuống cổ họng thở hổn hển. Vậy rau có ngon không? Bảy Lưu Linh vẫn chưa chịu buông tha thằng nhỏ. Dạ rau ngon ngon lắm! Coi mòi Tuấn “đèo” đã muốn xỉu lão Bảy mới kề miệng phả sặc sụa mùi rượu vô sát tai thằng Tuấn: Nói cho mày biết trước khi hái rau bao giờ tao cũng đái vô gốc cây một lượt bởi vậy mới ngon mày mà hở răng ra với ai là chết với tao!

 

Bảy Lưu Linh tên thật là Bảy Linh nhưng vì nhậu như hũ chìm nên được dân rừng tràm lấy luôn tên của ma men Lưu Linh để đặt cho. Lão Bảy là mối duy nhất cung cấp rau cho quán bánh xèo cầu kinh Một Rưỡi. Ngoài khả năng uống rượu như uống nước lã ra lão còn là một con ma rừng đệ nhứt xứ tràm. Bảy Lưu Linh luôn là mục tiêu truy đuổi của lực lượng kiểm lâm vì lão chuyên lén lút tận khu vực rừng cấm để gác kèo ong mật. Ngó bên ngoài lão ốm nhách lòng thòng lúc nào cũng kè kè chai rượu đi đứng không xong vậy mà lầm. Vô được rừng lão lẩn nhanh như lươn chui xuống sình không ngóc ngách nào mà lão không biết. Bảy Lưu Linh thuộc rừng như lòng bàn tay của mình. Đối với lão rừng tràm là cái hộc tủ của riêng mình. Cần dùng thứ gì là xách dao vô rừng chỉ một buổi đem ra ôi thôi cá mắm rùa rắn mật ong. Lão chỉ bán đủ tiền để mua gạo mắm muối vài thứ lặt vặt cần thiết cho nhu cầu tối thiểu của một lão già độc thân. Còn lại Bảy Lưu Linh đem đổi rượu hết. Lực lượng kiểm lâm nhiều lần điên đầu với con ma rừng này nhất là vào mùa khô hạn thông báo cấm vào rừng gác kèo ong đối với lão ma rừng dường như chỉ là một lời nói chơi không hơn không kém. Cấm buổi sáng thì đến trưa đã thấy lão lót tót luồn lách để chui vào cái tủ của mình. Kiểm lâm rượt đuổi rần rần phía sau thì đằng trước Bảy Lưu Linh lúc ẩn lúc hiện sau những gốc tràm lùm dây choại rậm rịt. Chỉ lát sau là mất dấu lão chỉ vẳng lại tiếng léo nhéo khật khừ của Bảy Lưu Linh như trêu chọc: Làm gì dữ vậy tụi bây tao vô thẻo cục mật về xài lát ra liền không có đem theo lửa khói đâu mà sợ cháy!

Lấy ong mật mà không đem theo lửa khói thì có ma nó tin nhưng có lần kiểm lâm mai phục ngay kèo ong của lão đã tận mắt chứng kiến con ma rừng này thổi…hơi vào tổ ong cả đàn ong lập tức tản ra rúm ró về một phía đầu kèo thế là lão ung dung dùng mác vót cắt một tảng mật tổ bố bỏ vào thùng. Lúc đè được con ma rừng xuống đất lục soát khắp người thì chẳng tìm thấy hột quẹt hay nhang khói chi cả. Tờ biên bản của kiểm lâm đến nay còn cất trong hộc tủ phần tang vật ghi vỏn vẹn: 01 cây mác vót 01 thùng đựng mật 01 tảng mật.

Từ dạo ấy danh tiếng của Bảy Lưu Linh ở xứ tràm đã nổi nay còn nổi hơn. Người ta đặt hẳn một câu chuyện đầy huyền thoại về lão: Rượu đối với con ma men này đã thành máu thịt thành hơi thở nên đi lấy ong mật không cần đem theo lửa khói. Chỉ cần kê miệng vào tổ ong thổi phù vài hơi là cả đàn ong đều xỉn rượu hết thấy đường sá chi mà đánh nữa. Có người thì bảo rằng: tầm bậy làm gì có chuyện ong xỉn rượu! Chẳng qua là lão già này có phương thuốc bí truyền để lấy ong mà khỏi bị đánh. Bằng chứng là trước lúc vào rừng lấy ong lần nào lão cũng nhai nhồm nhoàm cả nắm lá cây gì đó mà chưa ai từng thấy bao giờ. Đích thị đó là loại lá thuốc để lấy ong.

 

Bây giờ thì Bảy Lưu Linh chẳng còn vào rừng để lấy ong nữa vì kể từ khi quán bánh xèo kinh Một Rưỡi khai trương lão đã có mối cung cấp rượu. Với biệt tài đi rừng của mình chỉ cần vài chục phút đồng hồ là lão đã lôi từ ngăn tủ của mình ra hằng hà sa số các loại rau cỏ dùng để ăn kèm với bánh xèo. Cứ mỗi lần đổi rau là lão lại được đầy một chai ba xị; cứ mỗi lần đem cái chai trống rỗng ấy đến quán là lão lại hù thằng Tuấn “đèo” một trận xanh mặt. Và chỉ có thằng Tuấn “đèo” mới sợ Bảy Lưu Linh chứ tụi con nít trong xóm coi lão như một gã hề chọc cho đỡ buồn không hơn. Lý do để thằng Tuấn sợ Bảy Lưu Linh thì chỉ có lão với nó biết: Đó là con ma men này đã bắt trúng tim đen của thằng nhỏ! 

Có lần Bảy Lưu Linh đem rau tới quán để đổi rượu thì bắt gặp thằng Tuấn “đèo” dòm không nháy mắt vô cổ áo con Lụa – con của chủ quán đang dọn dẹp chén đũa trên bàn. Chết cha mày rồi con ơi! Đợi con nhỏ quay vô nhà Bảy Lưu Linh mới túm lấy cổ áo thằng Tuấn “đèo”: Ê dòm vú lén hả mậy? Đâu…đâu có đâu! Tui dòm hồi nào ông già? Thằng Tuấn đèo mặt mày sượng ngắt. Khỏi chối tao thấy hết tao mà méc lại là con mẹ nó xé xác mày ra sau đó báo lại với kiểm lâm…Báo kiểm lâm làm gì? Mày đúng là cái thằng điếc nhứt xứ kiểm lâm vừa có thông báo thằng nào dám dòm vú con gái bất hợp pháp là đuổi khỏi rừng tràm. Nghe rõ chưa con?!

Bị đuổi khỏi rừng là tàn mạng bởi Tuấn “đèo” không còn biết đi đâu nữa. Mười bảy năm trước nó đến nơi này trong chiếc giỏ đệm treo trên nhánh tràm dưới chân chòi canh lửa may mà chưa bị kiến vàng cắn cho tới chết nhưng hình như ở trong giỏ lâu quá nên không lớn nổi nên mới còi cọc chết danh “đèo”. Bây giờ mà bị đuổi ra khỏi nơi này chỉ vì cái tội dòm vú con gái bất hợp pháp thì đúng là lãng nhách. Thế nên nó đành ngậm bồ hòn với Bảy Lưu Linh cho lão già này lên mặt với nó cũng chẳng mất mát gì miễn là nó còn được ở lại xứ này mỗi sáng lại được gặp mặt con Lụa ở quán bánh xèo cầu kinh Một Rưỡi. Để được nghe con nhỏ này hỏi nó dẫu chỉ một câu cũ mèm duy nhứt trong ngày: Ê “đèo” mấy cái?

 

Một ngày nào đó của ngày nảy ngày nay giữa mùa khô có người trở về từ phía bên kia rừng tràm.

Nông phu về đòi lại những thứ thuộc về anh ta. Mấy công đất ruộng vẫn còn lởm chởm gốc tràm. Chiếc tivi màu mười bốn in mua hồi năm trúng lúa. Những thứ chia đôi được đều chia đôi không từ cả nồi niêu xoong chảo chén đũa…

Ngoại trừ người đàn bà đã quên mất tuổi của mình. Chị không còn là nông phụ nữa mà đã trở thành chủ quán bánh xèo ở kinh Một Rưỡi. Chủ quán bánh xèo thì chưa bao giờ là thứ thuộc về anh ta.

Nông phu vẫn còn nhớ mình có một đứa con gái anh ta đưa mắt nhìn nó. Con Lụa cụp mắt xuống chảo bánh xèo bốc khói khét nghẹt. Cha tui chết rồi!

Nông phu thấy mình đã trở thành kẻ cướp kể từ giờ phút này.

 

Chủ quán bánh xèo đi đâu? Đi đâu? Dân rừng tràm nháo nhác hỏi nhau khi sau cái ngày nào đó của ngày nảy ngày nay nơi cầu kinh Một Rưỡi chỉ còn trơ lại cái xác nhà. Không còn bánh xèo. Không còn rau rừng. Không còn chỗ cho Bảy Lưu Linh đổi rau lấy ba xị rượu. Không còn con Lụa để thằng Tuấn “đèo” được nghe câu cũ mèm duy nhứt: Ê “đèo” mấy cái?

Không còn tất cả mà mới đây ở cầu kinh Một Rưỡi đã từng có.

Bảy Lưu Linh lại trở về như trước kia luồn lách như ma trong rừng tràm và chơi trò trốn tìm với kiểm lâm.

Tuấn “đèo” chiều nào cũng đến chỗ cái xác nhà ngồi y nguyên ngay chỗ cũ miệng lảm nhảm: Đổ cho tui ba cái bánh xèo Lụa ơi! Kể từ đó chẳng còn ai nhớ cái tên Tuấn của nó nữa dân rừng tràm đều gọi nó là thằng “Đèo khùng” đang thất tình con của chủ quán bánh xèo.

“Đèo khùng” nơi cái xác nhà hôm nào cũng mời khách đi đường tạt vô “ăn bánh xèo” và nghe nó kể chuyện ngày nảy ngày nay: về cái quán bánh xèo cầu kinh Một Rưỡi cùng mối tình không bao giờ lớn của mình với con Lụa. Con nhỏ đã nhiều lần “tỏ tình” với nó chỉ bằng câu: Ê “đèo” mấy cái?./.

( Tác giả tự chọn từ tập truyện ngắn NHỮNG ĐÁM MÂY BỐC CHÁY )


alt

More...

Bạn đọc tiếp lửa cho ThoTre.Com - Trương Trọng Nghĩa

By Huỳnh Thúy Kiều

 

Cảm ơn bạn đọc và những người bạn đã tiếp lửa cho ThoTre.Com

Ngày cập nhật: 18.05.2010 15:16 GMT+7


      Ra đời cách nay hơn 6 năm khi những website văn chương tiếng Việt còn hiếm hoi trên mạng Internet ThoTre.Com đã thu hút được đông đảo bạn đọc từ khắp mọi miền đất nước cũng như là kiều bào ở hải ngoại đặc biệt là sự tham gia của nhiều cây bút trẻ đam mê văn học. ThoTre.Com đã tổ chức thành công cuộc thi thơ online thu hút được đông đảo bạn đọc tham gia và đã phát hiện ra nhiều cây bút có triển vọng từ cuộc thi.
     
Vài năm trở lại đây sự phát triển của blog cá nhân cũng như hàng loạt website văn chương ra đời đã phần nào làm cho không khí của diễn đàn kém sôi nổi song ThoTre.Com vẫn là nơi "đi về" của nhiều độc giả. Tuy nhiên thời gian qua người sáng lập và quản lý website là tôi - Trương Trọng Nghĩa do bận bịu với nhiều công việc không còn nhiều thời gian rảnh rỗi như thời sinh viên nữa nên việc chăm nom ThoTre.Com có phần chểnh mảng. Trong hoàn cảnh đó cộng với một vài khó khăn nhất định trong việc duy trì diễn đàn đã dẫn đến quyết định đáng tiếc: ThoTre.Com đóng cửa từ ngày 15.5.2010. Đây quả là một quyết định khó khăn đối với tôi bởi ThoTre.Com chính là tâm huyết và công sức của tôi suốt hơn 6 năm qua.
     
Sau khi treo thông báo đóng cửa nhiều bạn đọc đã email chia sẻ sự tiếc nuối đề nghị được tiếp tục thay tôi phát triển ThoTre.Com đề nghị sáp nhập với một trang web khác cũng như nhiều lời động viên tôi tiếp tục duy trì ThoTre.Com. Sau 3 ngày suy nghĩ kết quả: ThoTre.Com không bị đóng cửa như dự kiến. Được sự "tiếp lửa" của bạn đọc tôi tin rằng những khó khăn của ThoTre.Com chỉ là tạm thời tôi chỉ cần cố gắng thêm chút nữa thì hàng ngàn bạn đọc và thành viên Diễn đàn Văn học trẻ sẽ còn một sân chơi một nơi giao lưu gặp gỡ trao đổi về văn chương thơ phú. ThoTre.Com sẽ không đóng cửa mà tôi còn được "hiến kế" thêm nhiều ý tưởng để phát triển trang web trong tương lai. Chính bạn đọc là người đã tiếp lửa và giữ lửa cho trang web. Nhân đây tôi cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành đến các bạn viết trẻ: Phong Hân Huỳnh Thúy Kiều Võ Mạnh Hảo cùng các bạn bè thân hữu và đã tiếp thêm lửa giúp tôi có thêm tinh thần để tiếp tục duy trì và phát triển ThoTre.Com. Và cần lắm cần lắm những ngọn lửa của bạn đọc để ThoTre.Com vẫn giữ được mãi sự tươi trẻ của mình.
     
Hôm nay ThoTre.Com lại góp mặt với xa lộ thông tin trên internet bằng những bài thơ tươi mới những trang văn dạt dào cảm xúc và rất nhiều những tin tức văn học nghệ thuật được đông đảo bạn đọc quan tâm. Mong rằng ThoTre.Com vẫn là một địa chỉ được nhiều nhiều nhớ đến và là nơi dừng chân lý tưởng khi dạo chơi trên Internet.
     
Nào cửa đã mở rồi! Chúng ta hãy bước vào KHÔNG GIAN CỦA THƠ TRÊN NET!

Trương Trọng Nghĩa

More...

Hội tụ thơ Đồng bằng ( Phần II )

By Huỳnh Thúy Kiều

HỘI TỤ THƠ ĐỒNG BẰNG ( phần II )
Như đã giới thiệu trước ở phần I Hội tụ thơ đồng bằng hôm nay ở
blog này HTK sẽ giới thiệu với quý bạn đọc trên cộng đồng vn.weblogs 5 gương mặt thơ còn lại gồm : Tác giả trẻ Võ Mạnh Hảo ( Long An ) nhà thơ Hữu Nhân ( Đồng Tháp ) nhà thơ Song Hảo ( Vĩnh Long ) nhà thơ Lê Ái Siêm ( Tiền Giang ) và nhà thơ Trúc Linh Lan ( Hậu Giang ).

Rất mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ cư dân mạng vn.weblogs và quý bạn đọc.

Chân thành cảm ơn !




Hội tụ thơ Đồng bằng
Thấm đẫm tình đất tình người 

     
Dòng chảy của thi ca ĐBSCL không có gấp khúc để tạo nên các xoáy nước tuôn trào mãnh liệt nhưng thấm đẫm những hạt phù sa lấp lánh và có sự nối tiếp không ngừng. Chính vì vậy Báo Ấp Bắc Xuân Canh Dần giới thiệu " Hội tụ thơ Đồng bằng" với sự góp mặt của các thế hệ tác giả : 2 tác giả trẻ ( Huỳnh Thúy Kiều và Võ Mạnh Hảo ) xuất hiện bên cạnh các cây bút tên tuổi như Lê Chí Kim Ba Lê Ái Siêm Nguyễn Lập Em Song Hảo ...như là một sự tiếp nối của dòng chảy thơ ca; đồng thời cũng tạo nên một sắc thái mới với sự trẻ trung linh hoạt và phóng khoáng trong cách thể hiện ngôn từ. Có thể thấy mỗi tác giả trên trang thơ ĐBSCL có một phong cách riêng nhưng tất cả đều hội tụ về một điểm. Đó là sự trải lòng cùng cảm xúc thăng hoa cộng với sự chiêm nghiệm cuộc sống của nhà thơ để chắt lọc nên những vần thơ câu thơ tứ thơ thấm đẫm tính đất - tình người. Xin được trân trọng giới thiệu cùng độc giả 10 nhà thơ cùng "hội tụ" trên trang thơ ĐBSCL như là một món qùa nhân dịp Xuân mới.

NGUYÊN CHƯƠNG 




Võ Mạnh Hảo ( Long An )


Ban mai xuân

Tôi vẽ giấc mơ bay qua ô cửa

Như cánh diều gặp gió ...
Giấc mơ xanh muôn trùng

Ô cửa mông lung ...
Chung chiêng nụ cười
Ánh mắt ...

Tự vẽ tim mình
Vết thương lặng im

Tôi vẽ mùa xuân
Ý nghĩ êm đềm
Những nhánh cây buồn rệu cháy
Giữa lòng tôi - ban mai



Hữu Nhân ( Đồng Tháp )


Ngày cuối năm

Hiên nhà một sáng chừng nghe lạ
Ngan ngát nhành lan trắng nở
Hương của bốn mùa gom góp lại
Đợi ngày cuối năm khoe sắc với đất trời

Bạn phương xa gởi thiệp mừng tuổi mới
Ngập ngừng chẳng dám mở ra
Ngày cuối năm tiếng cười nghe rất lạ
Cứ dùng dằng nửa ở nửa đi

Ngày cuối năm đâu phải đã cuối cùng
Anh như nhành lan trắng
Lặng thầm đứng đợi xuân sang



Song Hảo ( Long An )

Mùa mới

Đôi mắt đêm khép lại
Mùa đông buông vỡ chiếc áo choàng thủy tinh
Làm khép lại thời gian chết cóng
Cái lạnh không còn nơi lẩn trốn
Và ngày mở ra
Mùa Xuân bắt đầu mở ra
Cựa quậy những mầm sống
Đã bị nhốt kín trong lớp vỏ xù xì
Tưởng như không còn hơi thở
Phía sau lưng mất dần tiếng kêu của bầy cú vọ
Mất dần lời rao bán linh hồn

Dòng sông hối hả chảy về phía bình yên

Khát khao đời biển cả
Hào phóng lớp lớp phù sa quên ngủ
Bận rộn hiến dâng
Cuồn cuộn những âm thanh sống động
Trong hỗn tạp âm thanh của thế giới con người
Chắt lọc từ cặn bã dòng chảy
Hối hả hồi sinh
Gọi thức mùa màng vô tận

Ráo hoảnh đôi mắt xưa ướt lệ

Trái tim chật ních yêu thương
Không còn chỗ cho dối lừa và tuyệt vọng
Người đàn bà băng qua đường ray số phận
Phía trước
Mùa xuân đang chờ



Lê Ái Siêm ( Tiền Giang )

Mộng hoa vàng       

Hương cúc về đâu chiều đảnh lễ

Tà áo em mấy nụ hoa vàng
Người ta thường cầu những gì không có
Anh cầu gì em có biết không ?

Trăng mài mỏng mình đêm cuối chạp

Anh lơ phơ trước gió mấy chồi
Không biết được bên thềm vàng đã cúc
Cửa sổ em ngồi nắng đã mai

Câu thơ buổi ấy còn xanh gió

Tuổi cũ hồn nhiên theo lá bay
Má ửng ạ ngày em mười chín tuổi
Môi phượng em nồng đăm đắm say

Bao nhiêu ngày nhớ trời gom lại

Để có chiều nay nắng nhuộm vàng
Áo em mấy nụ bay vàng gió
Anh uống trời hoa mắt chớm cay

Mùa xuân sao cứ trời chao én

Sao cứ vàng hoa đến rợp lòng
Nén nhang cầu mãi điều chưa có
Cõi người chật chội giữa mênh mông





Trúc Linh Lan ( Hậu Giang )


Đêm trầm tích

Con chim thả cọng rơm vào trang thơ
Câu thơ ửng vàng mùa giáp hạt
Tôi bắt gặp giọt sương long lanh ánh mắt
Tình yêu từ đó bay lên.

Con trâu cõng tiếng sáo trên lưng

Điệu buồn ly hương của người đi mở đất
Câu thơ hóa thành câu vọng cổ
Một miền quê để lại sau lưng.

Con vọc thả ngang trời một nhịp song lang

Chèo khua sóng nỗi niềm lau sậy
Ai hò trên sông mênh mang đến vậy ?
Tôi ôm đàn gảy khúc ly tao.

Vạt phù sa tràm đước đuổi nhau

Đã xa lắc của thời áo bào cung kiếm
Dấu ngựa cha ông vọng từ quá khứ
Xanh ngắt ngọn bần bông nở trắng ven sông.

Câu ca dao rơi giữa đục - trong

Con cò mẹ bay về miền cổ tích
Con ong say giữa hương tràm tươm mật
Đất nước mình đâu cũng vành vạnh vầng trăng.

Đất nước mình đâu cũng màu xanh

Người lính biên phòng gom hết lên vai áo
Đi hết đường biên thấy quê hương mình đẹp quá
Sóng biển xô bờ tím ngát mỗi hoàng hôn.

Tôi trải tim mình biếc cả mùa thơm

Theo tiếng sáo cọng rơm vàng phù sa cánh cò của mẹ
Mang câu dân ca giọng hò điệu lý
Theo chân những người lam lũ đất phương Nam .


More...

Hội tụ thơ Đồng bằng...

By Huỳnh Thúy Kiều

Preview

      Thưa quý bạn đọc vnweblogs !
Trong không gian blog của mình HTK xin giới thiệu phần I gồm 5 tác giả : Nhà thơ Lê Chí ( Cần Thơ ) nhà thơ Kim Ba ( Bến Tre ) nhà thơ Nguyễn Lập Em ( An Giang ) nhà thơ Trần Thị Ngọc Phượng ( Sóc Trăng ) và chủ nhân blog này - Huỳnh Thúy Kiều ( Cà Mau ).
      Rất mong nhận được sự quan tâm và góp ý của quý bạn đọc. Phần II của " Hội tụ thơ Đồng bằng" cũng sẽ được post lên trong vài ngày tới với 5 tác giả : nhà thơ Võ Mạnh Hảo ( Long An ) nhà thơ Hữu Nhân ( Đồng Tháp ) nhà thơ Song Hảo ( Vĩnh Long ) nhà thơ Lê Ái Siêm ( Tiền Giang ) và nhà thơ Trúc Linh Lan ( Hậu Giang ).
   
    
      Chân thành cảm ơn cộng đồng vnweblogs!


 HUỲNH THÚY KIỀU



More...

Thơ - Niềm vui sáng tạo và hứa hẹn!

By Huỳnh Thúy Kiều


Preview
      Bài thơ "Viết cho con trai người lính Thành Cổ" in trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội số 23 cuối tháng 8 năm 2009 của Huỳnh Thúy Kiều nói nhiều đến sự tiếp bước của thế hệ trẻ. Vậy theo chị thế hệ trẻ hôm nay đang tiếp bước cha anh mình như thế nào? Chị cảm nhận ra sao về những mất mát hi sinh của người lính trong sự nghiệp bảo vệ và dựng xây đất nước?
     
Nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều : Ngọn lửa tình yêu Tổ quốc của người lính được tiếp nối qua nhiều thế hệ từ những truyền thống sâu xa của lịch sử dân tộc và trực tiếp từ người lính thế hệ đổi xương máu để cho tuổi trẻ chúng ta được sống trong độc lập của ngày hôm nay. Thành Cổ chỉ là một trong những biểu tượng của tinh thần xả thân của người lính trong cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc mà thôi. Tôi nghĩ những người người lính trẻ hôm nay tất cả đều là con của "người lính Thành Cổ"...

ảnh

More...

Vâng đừng múc cạn nỗi buồn! - Cảm nhận của VƯƠNG CƯỜNG

By Huỳnh Thúy Kiều

 
Đừng múc cạn nỗi buồn vâng đừng múc cạn!

VƯƠNG CƯỜNG



       

Thập kỷ 80 của thế kỷ 20 từng chứng kiến một sự đổi mới bắt đầu từ tư duy sau đến thực tiễn ở VN. Cuộc đổi mới đó cũng bắt đầu chia đôi nhận thức và hành động người đi đầu đổi mới và người sợ đổi mới. Và hôm nay chúng ta cùng chứng kiến đất nước đã có bộ mặt khác tươi đẹp hơn giàu có hơn và thách thức tiếp tục cũng lớn hơn. Thách thức lớn hơn tức là nền kinh tế - xã hội phát triển hơn!
      Trong văn học Nguyễn Huy Thiệp là một hiện tương độc giả cũng chia đôi người cho văn Nguyễn Huy Thiệp hay người cho dở. Nhưng rồi văn NHT vẫn còn đó. Ông không được trao giải thưởng. Có sao
đâu đời văn chưa hẳn giải thưởng nhất thời đã là một thước đo.
      Bây giờ sau hơn 20 năm đổi mới người đọc lại chia đôi khi đọc và đánh giá Đừng múc cạn nỗi buồn tập thơ của Nguyễn Thị Ánh Huỳnh ( NTAH ). Có người cho rằng tập thơ này hay nhất kể từ 1975 đến nay và có người bỏ phiếu cho tập thơ này vào giải thưởng thơ năm 2009 của HNV. Có người cho rằng tập thơ chỉ làng nhàng hoa hậu phường! Điều này không có gì lạ vì chúng ta đang ở vào thời kỳ mà thực tiễn thay đổi nhanh chóng và hình như tư duy chưa thay đổi kịp. Thang giá trị vẫn chưa ngả ngũ cái mới chưa thắng cái cũ và ngược lại. Phê bình văn học chưa phát triển chủ yếu vẫn là cách nhìn cũ. Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là tập thơ đã hiện diện. Tiếc rằng tôi chỉ được đọc kết luận của hai phía mà chưa được ai chứng minh. Do số lượng phát hành quá ít ( 200 bản ) nên ít người được đọc.
      Tôi may mắn có tập thơ này và đã đọc nó nhiều lần. Vậy thực chất tập thơ này ra sao hay nhất hay là dở nhất? Biết rằng để trả lời câu hỏi này chẳng dễ dàng gì nhưng tôi muốn nói với chính mình và những người bạn thân của mình vài cảm nhận về tập thơ này.
      Nếu thơ là sáng tạo sáng tạo trong phương pháp tiếp cận sáng tạo trong cảm xúc trong cấu tứ trong ngôn ngữ thì Đừng múc cạn nỗi buồn có điều đó. Trong 49 bài thơ tuy mức độ khác nhau nhưng cái mới lạ luôn có ở từng bài.
Có phải trời theo gió vào mũi con
Đất hoá thành cơm chui vào bụng con
Sông nước mượn cơn khát chảy vào máu thịt con
Viết như thế thì chưa từng ai viết. NTAH không nói đến tình yêu thiên nhiên như bài học đầu tiên khi nói với con mình bằng sự áp đặt. Những hình ảnh tưởng lớn hoá ra rất bình thường ai cũng thấy. NTAH không chỉ dừng ở đó  đó chỉ là cái phôi thôi  tác giả đi đến cái bất ngờ hơn khái quát hơn:
Cái con nhìn thấy khi thức
Nhỏ hơn nhiều lần từ giấc ngủ sinh ra!
Tứ thơ rất tự nhiên khi đọc xong ta thấy một thiên nhiên đẹp và có ích bao nhiêu. Nhưng nó còn đẹp hơn nhiều qua giấc mơ. Phải yêu thiên nhiên con người lắm mới có giấc mơ như thế. Đẹp ở đây được ẩn sâu! Đây không phải là một phát hiện rất thơ ư?

Có những câu thơ đẹp mang lại cho ta sự thanh thản yêu đời và tất nhiên yêu người hơn:
Ngoài kia lông ngỗng đầy trời

Mùa thu rắc lối cho người tìm em

Viết như thế là rất mới. Lông ngỗng không xa lạ gì nhưng lông ngỗng ở đây lại được tác giả mượn sự quen thân đó làm nhiệm vụ khác giao liên cho tình yêu.

Bất ngờ trong thi tứ tưởng chẳng ai hơn NTAH.

- Kìa con coi ngôi sao Hôm

Đang li dị bầu trời

Để sớm mai thành đoá sao Mai.

Đoc những câu thơ trên tôi giật mình trước một phát hiện rất thơ. Không theo lối mòn Thơ chỉ có lối đi vừa cho một người thôi. NTAH đã đi trên con đường hẹp đó. Tứ thơ chặt chẽ ý thơ bất ngờ ngôn ngữ không xa với đời sống thực vận động cùng đời sống nên phía sau thơ NTAH lại chính là nỗi niềm con người hiện tại. Nỗi niềm đó buồn nhiều hơn vui. Trong xã hội Người buồn lại là một giá trị sống một minh chứng cao đẹp cho sức sống mạnh liệt của con người. Theo tôi đây là một phát hiện lớn nhất của thơ NTAH. Thông qua những nỗi buồn NTAH ca ngợi con người trước hết là người phụ nữ. Tôi không cho rằng vì tác giả là nữ nên dễ chia sẻ với phụ nữ. Chừng đó chưa đủ trong thế giới Người phụ nữ tạo ra nhiều giá trị tinh thần Người đẹp nhất nhưng họ cũng là người chịu nhiều thiệt thòi đau khổ. Vì vậy mà phụ nữ hơn ai hết có nhiều ước mơ thánh thiện nhất. Bài ca thiên nga phải chăng là nỗi lòng sự ước mơ chân chính của người phụ nữ về một cuộc sống thuỷ chung sự đánh động một tình cảnh hiện nay mà họ phải gánh chịu? Tập thơ là một lời kêu thương và sự cảnh báo.Chỉ một lá thư của người cũ thời học trò mà làm nên đám cháy. Thơ NTAH kín đáo ta sẽ đau cùng nỗi đau của người phụ nữ ấy người mắc kẹt trong đám cháy cuộc đời. Trong thơ NTAH cuộc sống của người phụ nữ được bộc lộ tự nhiên. Con người trong lao đông nhiều khi nỗi vất vả không phải công việc nặng hay nhẹ mà là sự lặp lại nhàm chán. Trong gia đình phải có tình yêu vô bờ bến người phụ nữ mới có thể vượt qua sự nhàm chán đó. Không gian sống của họ thật bé nhỏ giản đơn bạn bè của họ là nồi niêu xong chảo dưa cà mắm muối...trong khi hồn họ bay bổng và rộng lớn như tất cả mọi người. Sự vô tình của những người đàn ông đã làm đau thêm nỗi đau tinh thần của người phụ nữ. Ai người có thể làm ngơ trước những câu thơ này:
Sướng muốn chết khoảng trời xanh sau bếp
Mưa cho suối chảy trong nhà
Có khi trời xuống la đà nồi niêu
Hay:
Ba mươi năm
Con mèo xưa đã mướp
Mèo đánh mất khả năng gào
.....
Sướng muốn chết mùi dạ lan hương ngạt thở
Ăn ở với cà với dưa
Đẻ ra mắm muối mà chưa biết tình
NTAH vẫn tìm được những hình ảnh thơ nhất trong những việc tưởng tầm thường. Nếu chọn câu thơ có thể đứng riêng tôi tiến cử câu này: Thương lá vàng làm con ở mùa thu. Lá không còn lá mùa thu đâu còn mùa thu chỉ một "con ở" bỗng chốc làm cả câu thơ sinh động hẳn lên. Thơ đậm đặc ở sau chiếc lá vàng - con ở ấy nhờ sự liên tưởng liên hoàn thấp thoáng cuộc đời.

Người phụ nữ gánh trên vai mọi việc như đàn ông trong xã hội thì họ vẫn phải gánh riêng gánh gia đình. Viết về nỗi đau người phụ nữ bằng những câu thơ bình thản đã cho ta thấy hình như nỗi đau ấy đã thành sẹo rồi đã như không cần phải chữa nữa. Qua thơ NTAH ca ngợi Thiên nga lên án Đối thoại với bọ ngựa và mơ ước Hẹn hò... Bài thơ hay trong tập này theo tôi là bài Hãy đưa em về ngày xưa. Những khát khao rất phụ nữ chính đáng và thánh thiện: được yêu.

Giọng NTAH là đây:

Giờ em gần gấp ba tuổi cậu

Cậu còn nhỏ tuổi hơn các con em

.....

Sao  đêm đêm cậu vẫn trở về

Lén lút hôn em?

   Cuộc đời còn có một sự thật khác tình yêu người phụ nữ vẫn như sóng  nhưng người đàn ông lại quá vô tình. Trong những đêm bên "ông nội của cháu nội em" vẫn "ngáy như sấm" không hề để ý gì đến những khát khao đang cháy trong lòng chị vẫn thức mong muốn thèm khát cậu trẻ trai xưa. Một bài thơ không dài ít chữ đã gói hết nỗi buồn đau bên bếp lửa nồng cháy lại có một bếp tro tàn. Bài thơ tài tình là ở chỗ thời gian đã đổi thay tình yêu như sắp dừng lại mơ ước như mới bắt đầu. Khao khát ấy mong muốn ấy chính đáng mà không được đắp đền.
      Cả tập thơ là nỗi buồn nhiều khía cạnh có cái không dễ nói thế mà NTAH đã diến đạt được một cách trong sáng gần gũi đánh thức trong ta những người đọc. NTAH là người làm chủ cảm xúc làm chủ ngôn ngữ. Đành rằng có nội dung nhưng với thơ NTAH nội dung cũng giàu chất thơ. Nhưng chưa đủ thơ lại bắt đầu từ cảm xúc mong manh lắm cả tập thơ đều mong manh như thế. Nhiều bài thơ trong tập thơ này ý tứ sâu xa được thể hiện với tầng ngôn ngữ thơ tối ưu. Tôi không thấy bài thơ nào trong tập không có tứ. Có tứ thơ là một điểm mạnh của nhà thơ. Nhờ tứ thơ mà ta bị bất ngờ nhẹ nhàng mà rất thấm. Đi ngược lại nỗi buồn để người đọc thấy một tình yêu và giật mình với đôi khi có gì như ân hận. Thơ NTAH có khi hơi gào thét nặng lời ngạo nghễ khi thủ thỉ nhẹ nhàng rất phụ nữ nhưng ánh lên một sức sống lớn nhắc nhở một cái gì trong mỗi con người. Tập thơ mỏng mà nặng.

      Cuộc đời này có những điều như thơ NTAH nhưng rồi tôi muốn gặp sự tin tưởng đáng yêu hơn có lối thoát hơn.  Đôi khi thấy thơ giải thích khi ấy tôi thấy phía sau lưng thơ... Buồn là một giá trị sống tôi muốn nhắc lại điều này. Đừng múc cạn nỗi buồn vâng đừng múc cạn!

More...

Quay quắt Cà Mau... - ĐNK

By Huỳnh Thúy Kiều

 

Quay quắt Cà Mau ...
Đ.N.K

Nơi ấy dấu chân tôi có còn in trên bờ kênh xáng
Mùi bùn thơm rủ rỉ gọi nhau về
Cà Mau Cà Mau
Gió chướng chạy rần rần khung trời xanh tái
Tôi căng mắt căng thân giấc mơ vỏ lải
Vút chim bay chạm sóng Gành Hào
Chôn chân bên cầu thơm dưa hấu
Em chợ đời ám chướng u mê

Tôi trôi tôi chiều trôi cổ tích
An Tiêm thương một gã bên lề
Cà Mau Cà Mau
Đêm không thể ngủ bởi Cà Mau không ngủ
Khát sống như tôi cũng đến thế thôi mà
Nơi con cá quẫy vầng trăng cuối bãi
Em lang thang và tôi hoang mang

Có ai về đốt đuốc mùa sang
Ánh chớp đầu tiên hy vọng cuối cùng
Hai con cá thích nghi
Chết đuối ngày đáy vũng
Tuổi trẻ bao lăm vèo gió rụng
Lắng đất trở mình nghe khát khao thương

Tôi nhớ đêm tối trời
kinh Nguyễn Văn Tiếp
Điên điển vàng ươm nồi cháo cua đồng
Niềm vui nở bên ngoài trái đất
Vỏ lải trượt dài chiếc quan tài độc mộc
Tôi suýt thành ma đi hoang

Tôi say khướt môi em mềm mướt
Chợt dịu dàng thảo khấu đôi tay
Em bắt hụt bóng tôi giữa chợ
Năm Căn rùng rùng cá tôm bay 
Những phận người khốn cùng thế giới
Thương nhau lang bạt giang hồ

Chợt một ngày tôi xa biền biệt
Ký ức hằn những dấu chân khô
Cà Mau Cà Mau
Đừng quay quắt đừng yêu thương nhé
Mười mấy năm dài
Sóng Gành Hào còn dội ướt cơn mơ...


Đà Nẵng 15.09.2008
ĐẶNG NGỌC KHOA

More...

Gửi ngón cái - thơ Nguyễn Quốc Việt

By Huỳnh Thúy Kiều

GỬI NGÓN CÁI
Nguyễn Quốc Việt
( Tặng Huỳnh Thúy Kiều )

Sớm nay nhận được dòng tin nhắn
Từ Tây Ninh vội "chát" với Cà Mau
Ngón chân cái lội bùn qua vạn dặm
Ra mép biển rồi còn định bước đi đâu ?

Ôi Cà mau Cà Mau Cà mau !

Rễ đước  như chân cua lổm ngổm bò ra biển
Tung toé nước sông mở lòng ra trước mũi
Vỏ lãi muốn bay lên về phía mặt trời.

Chát lên em bảo mùa bần đang trái

Giá ai gửi cho hũ muối ớt Tây Ninh
Thì sẽ muối bần để dành cho người ấy
Ngón chân cái ơi ! Ơi là ngón cái
Có còn lấm láp vệt phù sa.

Chợ Cà mau mùa sa mưa

Lo le những lưỡi con tàu chờm lên mái phố
Ông Đốc binh nào từng giong buồm đuổi giặc
Để lại dòng sông mà không giữ tên mình.
Dòng ông Đốc phơi mình
Đỏng đảnh dưới mưa sa.

Vỏ lãi trườn qua trước mỗi hiên nhà

Thơm nồng nhiệt mùi cua ghẹ luộc
Giọng nói trăm miền chung chiêng như sóng
Vẫn dào dạt lòng tôi khí "chát" với Cà Mau.
7/8/2009
NGUYỄN QUỐC VIỆT

More...

XA - Thơ V.Q.C

By Huỳnh Thúy Kiều



 
CHÚC MỪNG CỘNG ĐỒNG VNWEBLOGS
VÀ QUÝ BẠN ĐỌC 
MỘT MÙA XUÂN TRÀN ĐẦY HẠNH PHÚC!

 HUỲNH THÚY KIỀU 





HTK xin giới thiệu bài thơ mới của VŨ QUỲNH CHI gởi tặng. Đây là lần thứ 2 VQC đọc thơ HTK và cảm nhận bằng một bài thơ đẹp. Được sự đồng ý của VŨ QUỲNH CHI HTK post bài thơ lên để bạn đọc trang Kiều cùng thưởng thức. HTK cảm ơn VQC và tất cả các bạn! 


Xa
VŨ QUỲNH CHI
(Cảm nhận khi đọc bài thơ Hiên nhà Mai trút lá...của HTK)


Em đang gọi hay vừng trăng đang gọi
Anh đang nghe hay biển mặn đang nghe
Ngày khát nắng anh khát ngày quá thể
Cuối trời em nhay nháy vệt nhớ anh




More...

Thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc-HTK

By Huỳnh Thúy Kiều



Thơ Hồ Đăng Thanh Ngọc

 

Hồ Đăng Thanh Ngọc - P.Tổng Biên tập phụ trách Tạp chí Sông Hương thường lấy bút danh Hạ Nguyên dưới mỗi bài thơ của mình. Chùm thơ này anh viết cách đây khá lâu nhưng tôi vẫn muốn giới thiệu với cộng đồng vnweblogs vì có một bài thơ rất Huế đặc trưng trong chùm thơ mà tôi vừa nhận được qua mail từ anh Thanh Ngọc. Hy vọng với chùm thơ này sau khi đọc xong trong lòng ta có chút gì đó lắng đọng và dịu nhẹ như Huế cố đô bạn nhé ...


 H.T.K


More...